BLOGS / GAO
Chị xin lỗi em…
Em trai yêu quý của chị,
Chị chỉ có thể nói rằng chị xin lỗi em, rất xin lỗi em… rất rất xin lỗi em… vì đã để em phải chứng kiến gia đình mình rơi vào hoàn cảnh này. Thực lòng, chị không hề muốn vậy.
Chị cũng như bố mẹ, luôn cố gắng bao bọc em khỏi mọi chuyện. Nhưng thật buồn, chị đã không thể làm được điều đó…. Ngay cả khi, lúc này đây, chị đã… lớn rồi.
Ngày còn nhỏ, trải qua tuổi thơ khốn khó, phải nhìn thấy nhiều thứ quá đau buồn diễn ra xung quanh mình… Chị luôn tự nhủ… chị sẽ không bao giờ để em trai chị… phải lớn lên như chị, phải thấy những điều chị đã từng thấy mà không hề muốn thấy.
Giờ đây, sau ba năm sống tự lập, xa gia đình, chị vẫn không thể bảo vệ gia đình mình trước cơn sóng gió… Vẫn bó tay trước những khó khăn không báo trước…. vẫn lao đao và run rẩy…. Vẫn bất lực ngồi đây.
Chiều nay, khi em gọi điện thoại báo tin cho chị, chị chỉ có thể lý nhỉ không ra lời. Ở đó quá đông người, nên chị đã không thể khóc.
Giờ đây, khi chắc chắn rằng chị gần như không thể làm gì, chị chỉ lặng lẽ cắn môi, ngồi đây, viết những dòng này… xin lỗi em…. Xin lỗi em vì chị là một người chị… Một người chị đã không thể giúp gia đình mình đứng lên trong cơn giông bão. Một người chị bất lực, để em trai mình phải sống trong cảnh nhìn những thứ mắt không muốn thấy…. để bố mẹ mình trải qua cảnh sống khổ sống sở đến như vậy….
Chị thực sự xin lỗi…
Chị không biết phải nói gì khi nghe em nói…. Chị thực sự cảm thấy lạnh người giờ phút này. Bàn tay gõ lên bàn phím trong một khoảng khắc đờ đẫn hết sức.
Cuối cùng, chị đã làm gì được cho bản thân, đã làm được gì cho những người thân yêu của chị? Hay vẫn chỉ hy sinh vì những thứ vô nghĩa lý, và bất lực với những thứ là triết lý của cuộc đời?
Em ơi, rồi mọi chuyện sẽ qua đi thôi. Chỉ có điều là qua theo chiều hướng tồi tệ hay tốt đẹp. Giờ phút này đây, chúng ta chẳng còn một chút hy vọng nào. Chị không sao tìm ra được một sự giúp đỡ.
Nếu như chị có thể là một món hàng, chị sẵn sàng đem mình rao bán. Nhưng chị không đủ tiêu chuẩn để có thể xếp mình ra chợ, cho người ta lựa chọn như một vật phẩm có giá trị. Chị tiếc rằng sẽ chẳng ai mua chị. Hay ít ra là chị cũng không đủ khả năng sale để có thể kiếm được ngươi mua. Chị thật vô dụng! Quá vô dụng!
Chị đã từ chối rất nhiều thứ, từ chối cách sống mềm yếu để tỏ ra mạnh mẽ trước mọi điều.
Nhưng thế giới này khó khăn hơn cái hằng ngày chúng ta vẫn thế, và đáng lẽ ra chị nên chọn cho mình một con đường đi thật dễ, từ chối ít thôi và nhận bừa nhiều lên… Thì có lẽ…. gia đình mình đã không lâm vào bước đường cùng…. Bố đã không bị dày xéo đến vậy mà chị gần như ngơ ngác chẳng thể làm gì…
Bao năm qua lớn lên, chúng ta đã trải qua nhiều nỗi đau hơn người khác. Vậy sao, chị vẫn ngang bướng như ngày nào…. Chị hối hận vì đã từ chối quá nhiều. Từ chối một cuộc sống dễ dàng để trở nên hoang mang với những khó khăn của hiện tại.
Chị – lẽ ra không nên yêu ai, để giờ phút này, ngoài những nỗi buồn ra, chị chẳng còn gì, không còn một ai ở lại bên cạnh…
Em à, chị xin lỗi vì để em phải trải qua thời khắc khó khăn này. Nhưng chị cầu xin em đừng bao giờ lung lay và hãy luôn yêu gia đình mình như ngày bé chúng ta vẫn thế.
Chị không biết phải cố gắng như thế nào, những bằng mọi giá chị sẽ cố gắng mà….
Em đừng bao giờ trách những người xung quanh chúng ta. Bởi vì trách cứ chỉ làm mình trở nên xấu xa, tồi tệ. Hãy cứ để mình chị xấu xí, còn em hãy giữ hết những phần tốt đẹp cho mình đi. Chúng ta sẽ không trách cứ ai cả, không trách những kẻ nhẫn tâm dẫm lên nỗi đau gia đình mình, không trách họ hàng bạc bẽo, không trách thiên hạ dửng dưng… càng không trách người dưng không thèm cứu giúp.
Họ có quyền như thế! Họ có quyền như vậy! Chúng ta là người duy nhất có lỗi trong sai lầm của chúng ta. Sống quá tốt đôi khi là một lối sống quá tồi. Và chúng ta đang phải trả giá cho một cuộc chơi không công bằng mà cuộc đời vẫn luôn có nhiều lắm.
Chị không biết phải làm thế nào…
Chị xin lỗi…
Chị hứa sẽ cố…. Chỉ mong em… đừng như bố mẹ… quá tuyệt vọng… khiến chị… rất hoang mang…
Hãy xem em như niềm tin cuối cùng để chị cố gắng…. đừng lung lay vì bất cứ cơn bão lớn nào….
Xin em… xin lỗi em….
http://vuphuongthanh.wordpress.com/2010/07/27/chị-xin-lỗi-em/














