Forgot password?
Sign up!

 
 
 

BLOGS / GAO

Wednesday 07 Apr, 2010

Tính xấu của tôi :D

Bố tôi có một tật xấu, là đập phá đồ đạc. Những thứ ông thường xuyên đập, là điện thoại, TV, và những đồ đắt nhất trong nhà có thể đập phá được. Mỗi khi tức giận một điều gì, bố tôi thường lôi một thứ gì ra giữa sân và lấy búa tạ – cái búa rất to mà bố tôi dùng để đi làm, nện liên tiếp cho tới khi vật đó nát bét. Không biết bao nhiêu chiếc điện thoại của bố đã ra đi trong hoàn cảnh như vậy.

Trong suốt cuộc đời tôi, tính tới thời điểm này, bố tôi đánh tôi đúng 3 lần ( còn mẹ, thì từ suốt những năm tôi bé tí cho tới khi tôi học đại học, ngày nào, hầu như ngày nào mẹ cũng đánh ), nhưng 3 lần đánh đó của bố, đau đớn gấp 300 lần đánh của mẹ.

- Lần thứ nhất, là năm tôi học lớp 2, trước khi đi học, tôi nhìn thấy có đồ ăn vặt ở nhà nên đòi ăn bằng được. Bố tôi trừng mắt nói không, đến lần thứ 3, tôi vẫn đòi. Bố cầm chổi quật cho tôi đúng 1 nhát thôi, nhưng chổi gẫy và chân tôi gẫy.

- Lần thứ hai, là năm lớp mấy tôi cũng không còn nhớ nữa, bố tát “nhẹ” tôi một cái vì tội cãi láo với mẹ, răng gẫy, máu me đầy mồm.

- Lần thứ ba, là cuối năm tôi học lớp 10, thời kỳ cấp 3 là giai đoạn nổi loạn nhất của tôi trong gia đình, tôi đã viết nhật ký lớp nói xấu giáo viên với những lời lẽ miệt thị và bị đình chỉ + yêu cầu thôi học. Tuy nhiên, đó không phải là lý do mà bố đánh thôi. Khi chuyện đó xảy ra với tôi, mẹ đã khóc rất nhiều. Vì suốt thời gian đi học, chưa bao giờ tôi ngừng việc trở thành một học sinh xuất sắc nhất nhì trường lớp và đầy ắp các giải thường. Cấp 3 là một cú shock rất lớn với bố mẹ tôi. Quay lại lần đánh thứ 3, cũng là do tôi cãi nhau với mẹ. Bố đã lấy chân đạp chiếc bàn ăn về phía tôi. Quá nhanh, bàn ăn xông thẳng vào bụng và làm tôi tìm tái mặt mày, ói máu.

Trong 3 lần bố đánh tôi, thì 2 lần là vì mẹ. Đối với bố tôi, con cái không bao giờ được cãi lời mẹ. Cũng có thể một phần, vì bố tôi yêu mẹ tôi, và cảm thấy giận khi tôi làm mẹ buồn như vậy. Sau này, tôi không muốn chồng mình đánh con như thế, nhưng lại muốn anh ấy yêu mình như vậy. hahaha

Bố tôi ngoài việc là một người bố, còn là một võ sĩ karatedo đai đen. Tất nhiên, ông phẩy ruồi thì tôi cũng đuối. Chẳng lấy gì làm lạ cả với một vài cái quệt tay mà người tôi đậm dày thương tích.


Tôi chưa bao giờ trách bố mẹ vì những đòn roi mà bố mẹ dành cho tôi. Thậm chí tôi còn cảm thấy may mắn, bởi vì khi bé tôi đã bị đánh rất nhiều, nên trong quá trình em trai tôi trưởng thành, tôi đã bảo vệ được em mình, nó không bao giờ bị đánh. Nếu bố mẹ muốn đánh mắng em, tôi luôn chạy ra hứng trước tiên.

Người ta nói, em trai tôi và tôi không hợp tuổi nhau. Tôi tuổi rồng, em trai tôi tuổi chó, nghe nói đó là xung khắc gì đó. Nhưng từ nhỏ tới lớn, em trai tôi luôn xem tôi là một hình tượng, nó yêu quý chị mình đến mức ngưỡng mộ mà ai cũng có thể biết được điều đó. Thế nên, trong những khoảng khắc quan trọng của cuộc đời em trai mình, tôi không thể ở bên cạnh để động viên và khích lệ nó, làm tôi rất lo lắng. Bởi vì tôi biết chắc chắn rằng, không ai có thể tác động lên em trai tôi, ngoài tôi.

Có lẽ một tuổi thơ đầy rẫy những đòn roi đã khiến tôi trở nên trơ lì và ngoan cố, tôi không bao giờ từ bỏ mục tiêu cho dù nó là những điều rất nhỏ. Tôi thích ai, tôi phải có người đó, và tôi thường thẳng thắn nói rằng tôi muốn có họ, chứ không hề quanh co. Ngày trước, tôi còn có thói quen đập vào mặt người khác cái mình muốn có và dành nó ngay trước mặt họ. Sự trưởng thành đã đem lại cho tôi chút gì đó đằm thắm và tinh tế hơn, tôi học được cách “mềm nắn rắn buông” nhưng cũng không mất đi sự kiên trì dai dẳng. Xét cho cùng, bản tính hiếu thắng là nhược điểm quá mạnh trong tôi.

Nhớ thời đi học cấp 3, có lần cổng chính của trường đóng lại khi trống đánh, đúng lúc chỉ còn một chút xíu nữa thôi là tôi luồn được vào. Tới nơi thì cổng đóng kín mít, một lũ một lĩ học sinh đứng ngoài năn nỉ bảo vệ cho vào cửa. Hôm đó là giờ chào cờ, học sinh nữ phải mặc áo dài nữa cơ. Thấy chúng nó xin mãi không được, tôi bực mình, buộc tà áo dài lại, trèo thẳng lên cổng nhảy qua. Bảo vệ ngạc nhiên trố mắt ra, vì đó là cổng chính chứ đâu phải là hàng rào, vả lại ở đó còn có bao nhiêu người, sao tôi dám. Trèo xong, nhảy xuống, cười và chạy. Hình ảnh tôi ngày ấy thật tức cười. Những lần “khinh học” đến nỗi ngủ tràn lan trong lớp, bỗng thấy chán đời lại chạy ra toilet nam nhảy lên nóc rồi trốn học đi về. Tôi khó có thể hình dung được rằng mình nam tính đến thế. Ôi, nhưng mà trên thực tế, tôi lại đúng là như thế đấy. Khổ ghê!

Nếu bố mẹ cho tôi bao nhiêu tính tốt thì cũng tặng tôi bấy nhiêu tính xấu. Tôi cũng “gấu” như bố đối với đồ đạc của mình. Nếu bố phải công phu đem điện thoại ra giữa sân và cầm búa tạ đập, thì tôi nhẹ nhàng hơn nhiều, bực mình ném điện thoại bay vèo vèo. Nó mà chưa hỏng thì phải nhặt lên ném tiếp mới ưng, cho bõ tức.

Nhưng có một điều là, người làm tôi tức giận đến như thế, chỉ có thể là người mà tôi yêu rất nhiều. Chính vì yêu người đó nhiều, nên ko thể đánh liều mà làm cho người đó giận. Vì vậy, nỗi uất hận trút lên đồ đạc nhiều hơn. Tôi mỗi khi tức người yêu, thường nói, em xin lỗi, thôi, không cãi nhau nữa, anh chờ em 1 phút, em gọi lại liền. Sau cái cúp máy nhẹ nhàng đó, là hoàng loạt những tiếng loảng xoảng và vỡ nát trong nhà. Sau khi đập phá đã đời, tôi lại nhấc điện thoại lên và cười: “Anh à, em đây!”

Tôi rất dễ bị quá đà trong cảm xúc nếu yêu thương ai đó thật lòng. Điều đó ảnh hưởng quá lớn tới suy nghĩ, tư duy và hành động của tôi trong một thời điểm nhất định. Đó cũng chính là điểm yếu trời cho mà bố di truyền lại cho tôi. Bố tôi cũng rất nặng tình với mọi người. Ông đề cao quá nhiều mối quan hệ tình cảm, từ gia đình cho tới bạn bè. Có lẽ chính vì điều ấy mà cuộc đời ông rơi vào nhiều bế tắc, khi anh em phản bội và bạn bè chơi xấu, cũng ngậm tăm đập phá chính mình mà không nói lời nào trách họ.

Nhưng có một điều, tôi rất khác bố, là bố tôi gặp khó khăn trong việc quyết định một điều gì đó mang tính chất tình cảm. Ông luôn cố hết sức và khi đã hết sức vẫn cố. Còn tôi, khi tôi đã cố hết sức, mà điều tôi muốn không như ý, tôi liền thay đổi hoàn toàn đến ngỡ ngàng choáng váng. Thái độ thờ ơ như thể mình là người khác và thứ đó ko có ở trên đời.

Sếp cũ của tôi từng nói: “Anh đã cảm thấy mình làm việc rất lạnh lùng rồi. Nhưng có lẽ đến cuối đời, anh cũng không thể nào phũ và lạnh lùng với người khác được như em.”

Người yêu cũ của tôi cũng có cùng nhận xét ấy, khi mọi việc lên tới đỉnh điểm giới hạn của tôi, tôi có xu hướng hòa tan nó.

Đó là lý do vì sao, ngày hôm qua, tôi rơi vào trạng thái bấn loạn thực sự, điên khùng và ngông cuồng. Trong một thời gian ngắn, tâm trạng của tôi chuyển đổi từ yêu điên cuồng, thích điên dại, đến giận vô bờ bến, dỗi hờn kinh khủng, rồi tức giận vô biên, đến buông xuôi thất vọng, để cuối cùng là tan biến mãi mãi, và làm lại cảm giác của mình, vênh váo, tự hào, kiêu căng và vô cảm với thứ đó, người đó, chuyện đó.
Một con người sống tình cảm thì chẳng bao giờ có thể trở nên vô cảm được, nhưng họ có thể tình cảm với thứ này và vô cảm với thứ khác, thì điều đó không khó lắm đâu.

Trong thời gian này, bỗng nhiên tôi thấy, “đòn roi” ấy đủ rồi, tình yêu vẫn đó, niềm tin vẫn còn, nhưng ko thể để nó bào mòn thân xác được.

Sáng mai, luôn là một ngày mới :)

p/s: Kết quả của việc ăn kiêng, nhịn ăn và yoga ko đều đặn là, giờ cân nặng của tôi là 46,8kg. Hôm qua, để ăn mừng sự kiện này, tôi đã nhịn ăn để chúc mừng chiến thắng về cân nặng. Cân nặng vừa đủ, bế sẽ thích lắm đây =)) Nhưng ai bế >:P

http://vuphuongthanh.wordpress.com/2010/04/06/tinh-x%E1%BA%A5u-c%E1%BB%A7a-toi-d/


 

Share with:
|
|
|
More
 
Related Blogs
09 Jul 2011 Ảnh ọt - Tâm sự lơ đơ   Cám...
01 Nov 2010 [Truyện cực ngắn - Gào] Mất Chị ta gần như...
28 Sep 2010 ♥ Tình yêu ♥  Tình yêu tự...
02 Sep 2010 Giọt nước mắt màu nâu Một người con...
17 Aug 2010 :) Khi chúng tôi...
16 Aug 2010 Cho em rời xa anh mãi nhé! Khi anh ấy không...
05 Aug 2010 Thở dài… Bởi vì em rất yêu...
01 Aug 2010 Đại học    Cách chúng...
27 Jul 2010 Chị xin lỗi em…  Em trai yêu quý...
25 Jul 2010 Tampon ( tiếp theo & hết :P )    Lần...
23 Jul 2010 Người cũ quay về Hôm qua, tôi gặp...
21 Jul 2010 Năn nỉ anh đấy, Yêu em đi!   Năn nỉ...
20 Jul 2010 Mẹ bảo con… Mẹ bảo con không...
17 Jul 2010 Em xinh đẹp hơn!  Phải, facebook của...
16 Jul 2010 Single and available?  Gần hai năm nay,...
11 Jul 2010 Eclipse và tình yêu của tôi 1) Thứ bảy: Đ&e...
10 Jul 2010 Sinh nhật 22 Cuối cùng cũng đã...
05 Jul 2010 [Truyện Ngắn – Gào] Mặc dù em muốn… yêu anh Ở một nơi tuyết...
04 Jul 2010 Con yêu gia đình mình!    Cám ơn mẹ...
04 Jul 2010 Câu chuyện tampon?    Sài Gòn...
02 Jul 2010 Có lẽ thế….  Sài Gòn...
01 Jul 2010 Viết???? Tôi đang viết một...
27 Jun 2010 Tiền!  Có những lúc...
27 Jun 2010 Ngứa tay post hết ảnh lên! Ảnh của Gào...
22 Jun 2010 Có một ngày… Có một ngày...
22 Jun 2010 Tháng 6 Mưa mùa hạ, Sài...
21 Jun 2010 Tâm sự…  Hôm nay, một...
21 Jun 2010 À ừ, em độc thân… quen rồi…    Sáng...
17 Jun 2010 VAA Academy & Way2shine :x Họp báo ra mắt...
16 Jun 2010 Ok vậy đi! Tôi cảm thấy buồn...
15 Jun 2010 Em hận anh! Cứ nói rằng em...
12 Jun 2010 Tai bay vạ gió! Dear all, Có lẽ...
08 Jun 2010 Chai sạn Từ “chai sạn”...
04 Jun 2010 Một chút luyến láy… Có một ngày...
02 Jun 2010 Tức cười như vậy đó! Tôi thực...
02 Jun 2010 Chẳng ai cả! Ta vẫn bước đi, cho...
27 May 2010 Buồn! Vậy đấy! Hôm...
24 May 2010 Đàn ông cần gì? Anh cần gì?  My paint ♥...
21 May 2010 Sa ngã…  Làm việc ở Sài...
19 May 2010 VAA Academy – Tìm kiếm tài năng Giật mình...
17 May 2010 Không biết viết gì… Em tự hứa với lòng...
15 May 2010 Khối u trong não! Có một người đà...
14 May 2010 Tư cách nào mà tội nghiệp ai? Tư cách...
13 May 2010 Gửi chị! Chị à, Nếu một...
12 May 2010 Just Message! Tôi cảm thấy mệt...
10 May 2010 Bởi vì… Em rất yêu Anh!    Hôm...
06 May 2010 Chung thủy một cách đa tình!     Tô...
04 May 2010 [Trích truyện - Gào ] Đánh ghen! Như đã...
03 May 2010 Đàn ông :x    Là một...
03 May 2010 Chị nhường anh ấy lại cho em!  Chào em...
03 May 2010 Cũ – Người cũ!    Tình yêu...
03 May 2010 Promise me you’ll try!    Hôm nay nghe...
28 Apr 2010 Bình thường trở lại? Em cứ tự hỏi mình,...
27 Apr 2010 Chấm hết! 7 năm quen biết nhau, 4...
27 Apr 2010 Ngẩng cao đầu, đứng vững! Em thân yêu,...
26 Apr 2010 Vui thật không? Không thật vui!   Hồi...
22 Apr 2010 Nếu như anh cưới em… :) Hôm nay, em...
19 Apr 2010 Chỉ đơn giản là không vui Ngồi ở một...
16 Apr 2010 Giả vờ mạnh mẽ [Thơ] Này anh ơi,...
12 Apr 2010 ♥ Người phụ nữ thực sự yêu bạn ♥ Người phụ nữ...
05 Apr 2010 Still loving you… Sẽ chẳng bao giờ, em...
05 Apr 2010 Muốn kết hôn ?! Năm tôi 15, 16 tuổi,...
01 Apr 2010 Người yêu cũ :x Ngày tôi chia...