Forgot password?
Sign up!

 
 
 

BLOGS / GAO

Điều ngọt ngào nhất trong cuộc sống của tôi…

Đó là… khi tôi có họ…

 

Trước khi là một cô gái… quản lý… Thì hơn tất thảy… tôi chỉ là một cô gái thôi.

Rất hay hờn dỗi vu vơ và buồn phiền vô cớ…

 

Điều đó thật tệ khi bạn sống một mình…

 

Khi gia đình thì xa lắc với rất nhiều nỗi muộn phiền to – nhỏ,

 

Nhiều lúc, tôi mệt lắm và tôi giận lắm.

 

Giận những người xung quanh mình…

 

Khi mệt, chuyện bé cũng thành to. Mà chuyện to thì nó thành ra đồ sộ quá.

 

Hôm vừa rồi tôi giận mấy đứa nhỏ. Đang giận ghê gớm mà nhìn cái mặt phù thủy đó, lại càng muốn đập cho mấy phát, tát cho mấy hồi, đánh đấm cho thôi rồi cái kiểu mặt dẩm đời ấy…

 

Nhưng rồi giận mãi thì cũng sẽ thôi, khóc mãi rồi một hồi cũng mệt…

 

May mà được dỗ…

 

Điều ngọt ngào nhất trên thế giới này mà tôi có, ngoài gia đình… Đó là họ…

 

Rất mừng vì cuối cùng sau bao nhiêu chuyện thì vẫn lại được nghe câu “Em yêu chị” giống như xưa…

Rất vui vì sau vô vàn những sự cố vẫn có "mập và ốm: Vịt và Heo :P lao đi trong đêm để mua cháo cho ăn: “Chị thích sến thì em sẽ sến cho chị xem…” Thật là quá ưng biết mấy…

 

Rất hạnh phúc vì cuối cùng cũng nói ra được những ấm ức trong lòng với đồ mặt sắt đen xì ấy. Và cảm thấy nhẹ lòng nhưng vẫn muốn chửi thêm… Tuy nhiên vì bạn nói bạn hiểu, nên tôi không còn cơ hội hoạnh họe bạn thêm được nữa… Yêu bạn và mấy thằng em bé bỏng :x

 

Rất may mắn vì có một đồng nghiệp “tự kỷ” nặng hơn mình. Để mỗi khi thấy nó “lên cơn” là ơn trời mình vẫn bình thường hơn nó…

 

Rất hài lòng vì có 2 người bạn gái dễ thương luôn luôn xoa đầu mình khi cần và sẵn sàng buôn khi có cơ hội.

 

Cảm ơn trời vì có một ông anh rớt rơi ở đâu trôi tới, thương mình cho dù suốt ngày bị mình cho ăn chửi.

 

Lạy thần linh vì đã có một trợ lý ghê gớm nhưng biết nghe lời.

 

Và một lần nữa, muốn nói… điều ngọt ngào nhất trong cuộc đời tôi … đó là vì tôi có họ :x tất cả những người đó… :x

Hôm qua, chắc có vài người tranh thủ nhận ra những giọt nước mắt chảy dài trên khuôn mặt nhõng nhẽo làm quá của tôi… Một số người khác “đã từng” lợi dụng những khi tôi và họ có chuyện để làm trò múa rối…. Nhưng ơn trời, dù bạn có dẫm tím chân tôi để “trả thù” hộ người… đời… Thì người đó vẫn thương tôi và không hề quen biết bạn. Mối quan hệ mà chúng tôi có, chúng tôi tự xử lý nó, không khiến người lạ xen vào. Làm ơn, hiểu rõ.

 

Saturday 09 Jul, 2011

Ảnh ọt - Tâm sự lơ đơ

 

Cám ơn chị cả và anh Dũng nhỏ đã cho em Gào bé bỏng được chè chén ở Lush một chầu say sưa, để bây giờ đã là gần 5 giờ sáng vẫn phê pha và tỉnh như sáo. Nên không biết làm thế nào, em Gào sẽ ngồi viết lại ngày hôm nay, một ngày đáng nhớ nhất trong 23 năm qua, chưa có một sinh nhật nào đẹp đến thế! Cám ơn mọi người ngàn vạn tỉ tỉ lần, cám ơn VAA, cám ơn Talent team: Tâm Quách Quách, 365daband và các cô gái bé nhỏ. Cám ơn bạn bè và người hâm mộ đã sưởi ấm tâm hồn dở hơi này của tui.

 

Bắt đầu…

 

…………………..

 

Vào ngày sinh nhật của mình, em đã dậy lúc 7 giờ sáng, làm mọi thứ môt cách rất vất vả vì em chả ngủ được nên người cứ lờ đờ. Đêm hôm trước em đã có một sinh nhật không mấy bất ngờ nhưng mà rất tuyệt vào lúc 0h. Đó là truyền thống của bọn em, ý em là Tâm và 365. Trong khoảng thời gian dài bọn em ở bên nhau, sinh nhật của một thành viên nào trong nhóm cũng vậy. Bọn em sẽ ở đó, với người có ngày sinh đó, và bắt đầu “ra vẻ” bất ngờ với bánh kem và ti tỉ trò lúc kim đồng hồ điểm đến 0h.

 

Đây là sinh nhật thứ 2 em ở bên 365, và cũng là sinh nhật thứ 2 em bị ế, chả có người yêu nào. Người ta cứ đùa em rằng, vì em dính vào 365, có 5 anh đẹp trai lấp lánh xung quanh, nên em đã bị lu mờ, mờ tịt đến nỗi chẳng ai nhận ra sự tồn tại của em với tư cách là 1 cô gái để mà nhòm ngó tới. Thế là ế chỏng chơ.

 

Nhưng em không bao giờ cảm thấy điều ấy là đáng buồn, nó cũng bình thường như cân đường hộp sữa thôi. Đối với em, ở bên 365, tụi nhỏ ngoan là đã đủ hạnh phúc vui vẻ rồi.

 

Em đã rất lo lắng khi sắp tới giờ họp báo của Tự Sát. Đó thật là một áp lực kinh khủng khi mọi thứ cứ tè le. Em đã muốn em thật xinh đẹp, nhung rồi em phải tự mếch ắp, thế là trong em lem nhem như con điên í. :(

 

Tuy nhiên, cuối cùng thì mọi việc cũng ổn và suôn sẻ ( mặc dù em vẫn ko đc đẹp, vẫn lem nhem nhưng ngoài chuyện đó ra thì đa phần đều ổn í ) . Có những bất ngờ hơn cả em trông mong và chờ đợi. 365 và chị dzà đã hát HPBD cho em, bánh kem trát lên tận mặt, ôm em thật thật là chặt và quà thì ngập mặt phải chở về bằng 3 chuyến xe., 2 xe hoa và 1 xe quà. Bây giờ thì hoa tràn ngập cty em giống như là “vườn thượng uyển” vậy. Nói chung chưa bao giờ em thấy mình may mắn đến thế. Em cứ bị sướng hay sao í.

 

Fans của em thì dễ thương kinh khủng, tặng quà cho em mà chân đập tay run, mặt cúi gằm ngượng ngịu, đáng yêu không chịu được.

 

Em mệt phờ phạc vì vui quá độ, ký quá liều và quá nhiều thứ khác nữa. Em lơ đơ, em lờ đờ đi dự event ủng hộ chị dzà cái “Maschio By Ngô Thanh Vân”… Xong em thề là em phê lắm rồi. Nhưng vẫn hăng hái để lên Lush múa ca tung tăng.

 

Câu chuyện tưởng chừng đến đây là hồi kết trong tràn trề hoa lá hạnh phúc tươi vui. Xong, đang yên đang lành em lại bị dở hơi… để tâm đến một người hôm nay vì lý do của nợ nào đó mà làm cho em buồn thê buồn thảm. Thế là em rượu say đâm lảm nhảm…Phá tan hàng rào âm nhạc để ra đường hút thuốc… tới mức Isaac phải cứu rỗi linh hồn em bằng cách đi theo để bồn chồn tâm sự kiểu như: “Nó có đáng không?”, “Điều ấy có xứng đáng không?” bờ la bờ la…

 

Nhưng mà thực ra là Zắc chẳng cần nói thì em cũng biết rõ ràng là, nó không đáng. Không đáng buồn bằng 2 xe hoa vui và một xe quà sướng, cùng những người yêu thương em hôm nay đã rất thương yêu em như thế này.

 

Em bỗng dưng tự nghĩ rằng, mình bị dẩm đấy. Kiểu như một ngày hoàn hảo quá, bỗng nhiên tự kiếm chuyện để buồn đau mênh mang vậy…

 

Ôi dào, chỉ như sỏi đó bước gợn chân… Quên đi nhé!

 

Chỉ nhớ những hạnh phúc tuyệt vời ngày hôm nay. 365 is no1, Tự sát … cũng thế :”>

 

Cám ơn tất cả mọi người ngàn vạn tỉ tỉ lần, ko thể trả lời hết comment, mess và sms được… vì nó quá nhiều….chỉ biết cám ơn trên tinh thần rất đại chúng với một tình cảm cực thật lòng trong lúc xỉn như thế này thôi. Yêu lắm :x

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

IMG_7215_¸±±¾

 

Vô tình đọc được trên mạng, trong bát nháo của cuộc đời hoang mang mệt mỏi, nhớ tới những lời nói để… vực dậy mình và… đi tiếp…

 

.

.

.

 

 

Một người không tốt với con, con không nên quá bận tâm. Trong cuộc sống của con, không ai phải có nghĩa vụ đối tốt với con trừ cha mẹ. Còn với những người tốt với con, con nên trân trọng và biết ơn điều đó.

 

Nhưng con cũng cần phải có chút đề phòng bởi mỗi người khi làm bất cứ việc gì đều có mục đích riêng. Hãy nhớ, họ tốt với con không đồng nghĩa với việc họ phải quý mến con.

 

Không có ai là không thể thay thế, không có vật gì thuộc hoàn toàn sở hữu của con. Vì thế, nếu sau này người con yêu thương không còn ở bên, hay họ không còn là nơi con có thể đặt niềm tin, con cũng đừng bi lụy.

 

Sinh mệnh con người thực sự ngắn ngủi, con đừng để mỗi ngày trôi đi vô ích. Người ta tham vọng sống lâu nhưng con chỉ cần sống hạnh phúc mỗi ngày. Hãy trân trong và yêu lấy cuộc sống hiện tại của con.

 

Trên đời này không có gì là nhất cả, tình yêu chỉ là cảm giác bất chợt đi qua cuộc đời con, nhưng nó sẽ theo thời gian và lòng người mà thay đổi. Nếu như người đó rời xa con, con hãy học cách chờ đợi. Hãy để thời gian rửa sạch vết thương, để tâm hồn con lắng lại rồi nỗi đau của con cũng sẽ dần biến mất. Con đừng mơ ước một tình yêu hoàn hảo, cũng đừng thổi phồng nỗi đau khi nó không còn.

 

Có những người thành đạt mà không cần trải qua nhiều trường lớp, nhưng điều đó không có nghĩa con thôi nỗ lực học tập. Kiến thức con học được chính là vũ khí con cần có, hãy nhớ người ta không thể làm gì nếu họ chỉ có tay không.

 

Con không nhất thiết phải chăm sóc cha nửa cuộc đời con lại và cha cũng thế. Khi trưởng thành, con có thể tự mình bước đi, trách nhiệm của cha cũng đã kết thúc. Sau này dù con hạnh phúc hay buồn đau, con đều phải tự mình lựa chọn và có trách nhiệm với nó.

 

Con có thể bắt mình phải giữ chữ tín, nhưng không thể yêu cầu người khác làm thế với mình. Con có thể yêu cầu bản thân phải đối đãi tốt với người, nhưng con không thể kì vọng người ta sẽ làm ngược lại. Khi con tốt với họ, họ không có nghĩa vụ phải tốt lại với con. Hãy nhớ điều này nếu không con sẽ luôn gặp ưu phiền trong cuộc sống.

 

Cha đã mua vé số trong 26 năm thế nhưng chưa một lần trúng, điều đó nói lên rằng muốn giàu có phải dựa vào nỗ lực làm việc của bản thân, trên đời này không có bữa ăn nào là miễn phí cả.

 

Chỉ những ai có duyên phận mới trở thành người thân của nhau, cho dù trong cuộc sống bận rộn con ít khi gặp mọi người, nhưng con hãy trân trọng từng khoảnh khắc khi còn bên họ, hãy dành cho họ thời gian để yêu thương con hơn, và hãy gọi điện cho mẹ con.

 

.

.

.

 

Hãy gọi điện cho mẹ con <<< Con toàn không làm thế, để mẹ gọi khóc hoài. Con không ngoan, con xin lỗi!

 

Chị ta gần như sững lại. Cánh cửa mở ra và tiếng nấc bị chặn lại nơi đầu môi. Đôi môi bật máu, nhưng có lẽ vết đứt trên đôi môi ấy không đau bằng sự tan nát nơi trái tim người con gái đó lúc này. Chị ta ngã xuống. Hai đầu gối quỳ gập xuống sàn nhà được trải thảm long màu ghi xám.

Dường như, sau đau đớn là thú tính. Bản năng trỗi dậy sau tổn thương, nỗi đau dường như bật ngửa.
 
Chị ta đứng dậy, lao về phía giường.

Một người phụ nữ gần như trần truồng đang hoảng hốt và run lên cầm cập. Cô ta nắm chặt lấy cánh ta cơ bắp của người đàn ông cũng đang trần truồng không kém bên cạnh mình. Cố gắng níu giữ những mảnh chăn mong manh quấn quanh cơ thể gầy gò yếu đuối, cô ta bám lấy mọi thứ như một sự cầu cứu và nước mắt ròng rã.

Người đàn ông duy nhất trong căn phòng gần như đóng băng. Anh ta thậm chí hình như không cử động cho đến khi vợ mình dung sức lực nhảy vào người tình cáo cấu cắn xé và cố gắng lôi cô gái đó đi xềnh xệch.

Anh ta đẩy vợ ra. Dằng tay mạnh và hất vợ mình bật ngã lăn xuống đất. Đầu chị ta đập vào thành giường và máu chảy đầm đìa. Chị ta bật dậy. Cô gái kia vẫn đang run sợ nắm lấy bàn tay “chồng người ta”.

Người đàn bà ghen tuông giựt mạnh tay cô gái khỏi chồng mình.

Những tiếng khóc và gào thét vang lên inh ỏi. Chúng pha trộn vào nhau để biến mọi giọng nói đều thành ra tạp âm, không thể phân biệt.

Chị ta giật mạnh tay cô gái. Cô gái mất thăng bằng tuột tay khỏi người đàn ông. Cô ta bị chị vợ lôi đi xềnh xệch như một cái xác chết. Rất nhanh, cô ta và chị vợ biến mất khỏi căn phòng sau tiếng đóng cửa rầm.

Người đàn ông lao theo, nhưng cho dù anh ta đập cửa, cánh cửa gỗ vẫn im lìm. Nó đã bị khóa lại. Và anh ta là người duy nhất bị nhốt lại trong cái quỹ đạo do mình tạo dựng lên.

…………………..

-       Đủ chưa?

Một giọng nói nhẹ nhàng, trầm ấm và điềm tĩnh vang lên. Một cái giật tay thật mạnh.

-       Buông ra

Cô gái giật tay khỏi người đàn bà đang lôi mình đi như nùi giẻ và tiếp tục bình thản nói, trái ngược lại hoàn toàn với phản ứng cô ta khi ở trong căn phòng – sợ sệt, bám víu. Giờ đây, cô ta nhếch mép, mạnh mẽ, đứng dậy, đường hoàng, hất tay người vợ và đạp chị ta xuống:

-       Chị nghĩ là chị giỏi lắm hả?

Người đàn bà khựng lại. Chị ta gần như bị shock, những gì mà chị ta thấy giờ phút này, khác hoàn toàn so với cách đây vài giây khi ở trong căn phòng ấy. Cô gái này, dường như biến thành một người khác. Thái độ quay ngoắt, trở thành kẻ chủ động ngay cả khi cô ta đang đi ngoại tình với chồng người khác và bị đánh ghen.

Nhếch mép, cô gái cười. Người đàn bà không tài nào chịu nổi. Chị ta giơ tay định tát thật mạnh vào cô gái. Cô ta nhanh chóng phản xạ bằng một cú tát trời giáng bật ngược lại khiến chị ngã sõng xoài.

Ôm mặt hoảng hốt, người phụ nữ thốt lên:

-       Mày là con điếm. Mày là một con đĩ, mày cướp chồng người khác, mày không thấy đốn mạt hay sao?

Cô gái xoa hai bàn tay vào nhau, lại nhếch mép. Hướng ánh mắt sắc lẹm về phía người phụ nữ vừa bị cô ta “đả thương”, chậm rãi, cô ta đáp:

-       Đã từ lâu rồi, tôi không sợ bị người ta chửi mình là đĩ là phò. Tôi chỉ sợ phải đi chửi người khác là phò, là đĩ. Tôi không sợ bị mang tiếng cướp chồng người khác, chỉ sợ bị người mình yêu thương làm cho tan nát mà thôi. Chị không nhớ tôi là ai ư?

-       Mày… Mày… – Người phụ nữ run run lên, mắt đỏ quoạch đầy căm tức – Mày là một con đĩ!!!!!!!!!!!!!! – Chị ta hét lên

-       Phải rồi, tôi là một con đĩ. Phải chửi người khác là đĩ chị có thấy đau lòng không ? À không, ý tôi không phải là chị đau lòng vì phải gọi tôi là đĩ, mà chị nghĩ đi, vì tôi ngủ với chồng chị, nên tôi là đĩ đúng không ? Bỗng dưng phải chửi một người vì một sự thật mà mình không làm gì nổi… Nghĩ xem, bị chửi thích hơn hay đi chửi sướng hơn. Nhìn chị kìa, tôi là đĩ, cũng không thảm hại như chị, một con phò có chồng mà không biết giữ. Làm đàn bà, phải học cách mà THÂM lên. Chẳng phải chị đã từng rất THÂM sao? Sao bây giờ lại bị THẤM nhục thế này?

Người phụ nữ ức tới nỗi không nói nên lời. Người chị ta run cầm cập. Hai hàm răng va đập vào nhau và bám chặt lấy lồng ngực mình. Nước mắt dàn dụa.

-       Chị khóc à ? tội nghiệp nhỉ ? Tôi phải làm sao bây giờ ? Tôi sai rồi, tôi xin lỗi chị nhé ! Xin lỗi vì đã ngủ với chồng chị. Tim chị đau lắm phải không ? Khổ thân chị quá, giờ sao ?

Cô gái tiếp tục mỉa mai và rồi phá lên cười thật lớn. Quần áo rách rưới, thân thể dường như quá tệ hại với những mảnh vải tả tơi. Nhưng cô ta vẫn không hề run rẩy như người phụ nữ mình mẩy phẳng phiu đang gục dưới chân mình.

-       Sao mày, sao mày lại làm thế với tao ? Mày muốn gì ?????? – Người phụ nữ nghiến răng vào nhau.

-       Muốn gì à ? Muốn chị chửi tôi là đĩ là phò. Giống như ngày xưa tôi đã từng muốn gào lên như vậy với chị, nhưng không thể.

-       Cái gì ?

-       Chị không nhận ra tôi đúng không ?

-       Mày là ai ? là ai ?

-       Là người đã bị chị cướp đi thứ quý giá nhất cuộc đời, để mang về làm đồ chơi cho chị. Và bây giờ, chị hãy xem tôi lặp lại hành vi của chị như thế nào. Hãy trải qua cái cảm giác mà chị đã gây ra cho tôi, đã hủy hoại tôi.

Người phụ nữ co mình lại. Chị ta ngước đôi mắt đẫm nước nhìn về phía tình địch của mình, rồi loạng choạng đứng dậy.

Bỗng nhiên, người đàn ông hoảng hốt chạy ra. Cô gái nghe thấy tiếng bước chân, đột nhiên ngã quỵ và… ngất.

Người đàn ông chạy tới bên người tình, ôm chặt lấy cô ta như cố gắng bao bọc những mảng thịt da lộ liễu. Anh ta khóc. Ngước lên nhìn vợ mình:

-       Em điên à, em làm cái quái gì vậy? Sao em lại độc ác đến như thế? Đây đâu phải lỗi của cô ấy.

Người vợ sững người nhìn chồng mình. Hai cánh tay chị buông xuôi. Lững thững, chị quay lưng bước đi. Người đàn ông vẫn ôm người tình mà xuýt xoa khóc lóc. Cô gái khẽ mở mắt, nhìn về phía người đàn bà đang đi dần về phía xa, nhếch mép, cô ta cười.

Tất cả đều đã mất tất cả!


( Gào – 1/11/2010)

 

Tuesday 28 Sep, 2010

♥ Tình yêu ♥

Tình yêu tự nhiên sinh ra và đột ngột chết đi.

Đôi khi chúng ta chẳng thể làm gì khi sự ra đi đến quá ư đột ngột.

Bản thân không đủ sức đề kháng để chống chọi mọi nỗi đau.

Nước mắt rơi rất mau và tim nhiều ngày sau vẫn nhói.

Yêu thương làm cho chúng ta khổ đau. Nhưng không tình yêu lại khiến chúng ta nhìn nhau nhàm chán…

Cuộc sống cứ chảy trôi theo thời gian. Khi ta quá yêu một người, độc ác – bỗng chốc người đó biến mất khỏi cuộc đời ta như một cơn gió thoáng qua không dấu vết, ta sẽ cảm thấy như thời gian trở nên quá trái ngang. Nó cứ trôi đi khi trong ta đang là vô vàn đơn độc.

Nếu cứ nhớ mãi về một chuyện đã qua, nhắc mãi về một người đã xa, và tìm kiếm mãi một cuộc tình đã chết, ta sẽ chẳng được gì hết, ngoài nỗi nhớ dại điên và những cơn đau triền miên hành hạ mọi miền ký ức.

Đối với một số người, tình yêu không là gì cả. Đối với không ít kẻ như tôi, tình yêu là tất cả những gì kẻ đó muốn có và sẵn sàng vì nó mà hy sinh… chính mình.

Chúng ta lựa chọn cách chúng ta sống, chấp nhận cách chúng ta yêu.

Đời xoay chuyển nhưng lòng không thay đổi.

……..Gào, 22/9/2010……..

[ Ngày quay thứ 5 của các chàng trai ]