BLOGS / ROBBEY

The McNificient
Mùa Thu Cho Em - 2 Nốt Trầm Sóng Đôi
Họp công ty về muộn nên giờ mới cập nhật blog. Sáng ngủ, chiều café với khách hàng, tối thưởng thức văn nghệ và hoàn thành công việc. Làm gì làm, gõ lách tách vài dòng mới kết thúc một ngày được.
Mình chưa hài lòng lắm với logo, thắc mắc sao chữ D đặc ruột? Không hẳn xấu, chỉ thấy nó... kỳ kỳ. Dennis và Apple bảo, như vậy mới gợi sự tò mò, chứ hoàn hảo lại hóa... bình thường. Hmm. It makes sense.
Bản thân khi theo dõi những cuộc thi hát, cũng chả mặn mà lắm với trường hợp trình diễn suôn sẻ từ đầu đến cuối, mặt mũi xinh xắn theo kiểu "nhìn muốn dạm hỏi ngay". Nếu bạn có cá tính, phong cách riêng - thô ráp chút không sao. Lỗi kỹ thuật sẽ từ từ sửa, ngoại hình sẽ trau chuốt theo đường hướng vạch ra - tất nhiên với điều kiện bạn đã sở hữu các yếu tố nền tảng.
Quay lại kỳ Vietnam Idol đầu tiên. Lúc mình nghĩ Phương Vy có cơ hội chiến thắng, vẫn chưa nghe tin đồn vo ve bên tai đâu. Về sau, mới hay rằng cô nàng đã được nhắm đến từ vòng ngoài, cùng Ngọc Ánh, Thảo Trang, etc. Ngạc nhiên chăng? Mô hình Idol vốn được thống nhất trên toàn thế giới, và người sản xuất giỏi cần "nhìn" ra ứng viên trong số vài chục nghìn thí sinh đăng ký.
Đặt vào vị trí producer, chắc chắn mình vẫn chọn Phương Vy. Ngọc Ánh sở hữu backstory dễ khai thác (Danny Gokey), Thảo Trang mang đến nét lạ cho chương trình (Megan Joy), Trà My là Miss Idol (Kellie Pickler), và Hải Yến vào vai Big-Voiced Diva đồng thời tạo ra shock elimination (Jennifer Hudson). Dĩ nhiên, cannon fodders như Ngọc Bích, Thanh Phong, Xuân Linh cũng cần thiết - để những gương mặt khác dễ bật lên hơn. Nếu theo dõi trọn vẹn một kỳ Idol của bất kỳ nước nào, bạn sẽ dần nhận ra "công thức pimping" và ít ngạc nhiên hơn trước kết quả mỗi tối thứ 6.
Vì sao Vy? Mình sẽ dùng từ "dung hòa", chứ không phải "hoàn hảo". Trên thực tế, hạt giống không được phép nhận quá nhiều lời khen ở những vòng đầu, chỉ vừa đủ để... động viên thôi. Thứ nhất: Dễ bị ghét (Khen gì khen lắm thế, nó mắc lỗi A, B, C tùm lum thế kia). Thứ hai: Gây chủ quan (Thông thường khán giả có từ 2 favorites trở lên, tâm lý "cứu kẻ yếu" khiến họ vote nhiều hơn). Thứ ba: Hạt giống ngừng trau dồi (Ta thế này tốt rồi!).
Phương Vy nên cảm ơn chú Tuấn Khanh. Mình nhớ cô bé đã rất... tức khi nghe lời nhận xét: "Em như đóa hoa chưa... tỏa hương" (đại loại), ám chỉ Vy còn thụ động trên sân khấu, chưa biết cách biểu đạt cảm xúc bằng hình thể. Sau lần đó, em năng động hơn hẳn! Sự tiến bộ, định hình phong cách của Phương Vy trải dài suốt 10 đêm Gala, quá phù hợp với tiêu chí Zero to Hero. Bởi, phải tận mắt chứng kiến cả quá trình, mới hiểu kết quả chính xác hay không. Hào hứng khi nhắc đến Vietnam Idol Season 1, vì nó logic và "điển hình Idol" không kém phiên bản bố mẹ. Giá như các cuộc thi khác ở nước ta đều được thế.
Đặt mình lên truyền hình cho cả quốc gia suy xét liên tục 3 tháng trời, áp lực biến thí sinh trở thành Mr/Miss Perfect, căng thẳng lắm. Vào nghề vài năm đi, 2 chữ "hoàn hảo" sẽ giảm dần trọng lượng, thay vào đó là "hoàn thiện".
Đọc tiếp →
American Idol Season 9 - Top 8 Girls
Mọi nhận định của mình khi theo dõi một chương trình thường ít chịu ảnh hưởng bởi ai khác. Nếu mình dẫn quote từ một giám khảo, một phóng viên, hoặc một fan - tất cả chỉ mang tính chất tham khảo, hơn là quyết định thay cảm xúc và gout thẩm mỹ cho cá nhân mình. Đôi lúc, mình bị "nhầm lẫn" rằng đang cố tình khen/chê ai đó quá đà nhằm... gây chú ý. Tự hỏi, như thế để làm gì? Mình tin vào óc logic của mỗi người, và độc giả blog Robbey hẳn đủ thông minh để phân định đúng sai. ^_^
Ví như khi "chê" American Idol Season 9, vài bạn thắc mắc về khả năng đánh giá của mình. Rốt cục, xem CNN và MTV đồng ý với ai?
Has 'American Idol' jumped the shark?
'American Idol' Experts Ask: Is New Top 24 The Worst Yet?
Dần dà, mình biết trân trọng term "hot blogger" hơn ngày trước. Chưa từng chạy theo hướng scandal (dù hoàn toàn có thể), nên mình tin tưởng rằng, hàng nghìn khách thăm blog này vì họ thực sự muốn đón nhận một chút gì đấy: cảm nhận, cá tính, hay đơn giản là óc khôi hài của một kẻ cực kỳ... khó chịu. Ha ha.
Quay lại với American Idol. Hình như chưa ai phát hiện ra điều này: các bạn nữ năm nay ưa chọn bài "có điềm"!
Katie: Wanted to belong here, but something felt so wrong here.
Siobhan: Tell your children not to do what I have done.
Lacey: No, they don't know who I really am.
Katelyn: I feel the sky tumbling down, tumbling down.
Didi: Will you ever win?
Paige: Smile though your heart is aching, smile even though it's breaking.
Crystal: Give me one reason to stay here!
Lilly: I fall to pieces.
Katie surely didn't belong there, and I hope Paige will smile when she gets eliminated this Friday.
Đọc tiếp →
Phương Vy & Lê Hiếu ở Đồng Dao
Papa bảo mình khó tính... Không chứ! Mình sẽ chẳng nhận thấy điều đó, nếu tối qua không đến xem Phương Vy hát ở Đồng Dao. Cuối chương trình, ra gặp Vy, em nó mắt háo hức: "Lúc nãy được hông anh?"
Chà, câu này nghe hỏi nhiều, nhưng lần nào cũng phải suy nghĩ.
Bản thân mình hoàn toàn enjoy phần trình diễn. Dù đây đó, Vy vấp vài lỗi nhỏ; nhìn chung vẫn đáng để hài lòng. Nhưng nếu khen nhiệt tình, lại sợ em chủ quan và ngừng hoàn thiện bản thân. Hiện tại, Vy đang dẫn đầu nhóm nữ ca sĩ cùng lứa, nên sự kỳ vọng của mình dành cho em tất nhiên nhiều hơn hẳn những bạn khác. Suy nghĩ đánh nhau khoảng 5 giây. Nhìn khuôn mặt nàng tươi tắn chờ câu trả lời, mình phán trớt quớt:
"Âm thanh Đồng Dao hay hơn Không Tên!"
"Ừa, em cũng thấy vậy."
...
...
"Phong độ em hôm nay rất tốt, còn lỗi thì... về nhà anh nói sau."
Thật ra chả có gì nghiêm trọng, cái tật mình vậy thôi.
Xem nào - Tóc đẹp, cổ điển và quý phái, phù hợp dòng nhạc trong Mùa Thu Cho Em. Trang phục sang trọng, hình như Rin thiết kế? Đầm dài luôn tôn dáng Vy hơn là váy ngắn, vì nàng khá cao nhưng chân lại không thon. Makeup ổn. Phụ kiện ổn. Xét tổng thể, phần nhìn vừa vặn với phong cách và dáng người của Vy.
Đồng Dao rộng hơn Không Tên, chỗ ngồi thoải mái, bàn ghế không tạo cảm giác san sát nhau như bên kia. Dĩ nhiên, tiền nước và phụ thu cũng... nhỉnh hơn tẹo. Anyway, tạm ngừng việc so sánh 2 phòng trà, hẹn dịp khác. Đáng khen nhất là khâu âm thanh, độ vang chuẩn khỏi cần chỉnh, không chỉ khán giả nghe sướng mà mình biết ca sĩ trên kia hát cũng sướng.
Dạo thời gian gần đây, Vy luôn vận dụng 9 phần công lực khi trình diễn live. Nếu đã quen giọng nàng thỏ thẻ thủ thỉ trong các CD, có lẽ bạn sẽ bất ngờ khi chứng kiến trên sân khấu, nơi nàng thực sự "bay" cùng các đoạn phiêu. Với 60 Năm Cuộc Đời hay Yesterday chẳng hạn, dù đã xem cô bé biểu diễn hơn chục lần, mỗi lúc nghe lại vẫn thấy mới. Cách Vy biến đổi melody, sáng tạo trong khâu nhả chữ và phrasing, luôn khiến mình liên tưởng đến các nghệ sĩ phương Tây.
Mình thích Vy thể hiện Blues, Jazz, Soul. That's so her!
Lúc Mới Yêu khá hay, ca từ đẹp, nội dung trong sáng. Nhưng nếu xét nghiêm khắc, nó vẫn chỉ là "generic pop song" - mà món này thì dân ta... nghiện. Mình từng nghe một nhạc sĩ nói: "Bài nào gọi là hit, bài đó ít nhất phải được mở thường xuyên ở... karaoke". Như Hát Với Dòng Sông, Giấc Mơ Chỉ Là Giấc Mơ, Tuyết Rơi Mùa Hè, Con Đường Mưa, Chiếc Khăn Gió Ấm etc. Tiếc thay, giai điệu của chúng quá bó buộc để thổi sự sáng tạo vào.
Đọc tiếp →
Rin Boutique - Rin Fashion Show
8.3 - Because She's Worth It
Sắp đến 8/3 rồi.
Đố các bạn, vì sao không có lễ dành cho đàn ông? Vì họ đã chiếm hết 362 ngày còn lại (trừ quốc tế phụ nữ 8/3, phụ nữ Việt Nam 20/10, ngày của mẹ 10/5). Nữ giới ưa ngọt nên dễ... bị dụ dỗ. Quanh năm suốt tháng chăm chỉ việc xã hội, đảm đang việc gia đình, rốt cục mày râu chúng nó thưởng cho 3 hôm như kiểu "nghỉ phép" í. Dẹp ngay 8/3 đeeeeeee!!! Đùa chút.
Đàn ông vô tâm lắm. Do hormone hay gì đấy chả rõ, phụ nữ thường nhạy cảm hơn, phiền muộn cũng nhiều hơn. Đàn ông nói phụ nữ khó hiểu, giận hờn vu vơ không cần lý do, mà có lý do cũng "thôi em giấu cho riêng em biết". Đàn ông xem đá bóng, đi nhậu với bạn bè... quên sạch! Thế là phụ nữ vẫn cứ buồn, và đàn ông vẫn cứ phây phây.
Phụ nữ tức, phụ nữ tưởng đàn ông nghĩ mình yếu hơn nên xem thường. Phụ nữ bắt tay vào làm những công việc của đàn ông. Phụ nữ đạt nhiều huy chương vàng thể thao, trở thành doanh nhân thành đạt, tiến thân vào các bộ máy chính quyền. Thế nhưng, đến cuối ngày, phụ nữ vẫn loay hoay với những bữa cơm, những chiếc áo nhăn nhúm, những vết bẩn trên sàn. Bởi nếu phụ nữ không "ra tay", đàn ông sẽ xực... mì gói, con cái sẽ mặc miếng giẻ đến trường, và nhà trông như cái chuồng lợn. Chẳng ai ép phụ nữ làm gì cả, nhưng bản năng phụ nữ luôn hướng về cái đẹp, họ không thể ngồi yên nhìn người thân của mình nhếch nhác như vậy được!
Nói cách khác, không có phụ nữ, đàn ông sẽ chẳng khác gì những... con chuột bự.
Tất nhiên, đàn ông cũng phụ việc nhà. Nhưng - để ý đi, thông thường toàn là mẹ nhắc bố, vợ nhắc chồng mần cái này cái kia, đúng hông? Hiếm thấy chuyện ngược lại. Ngày còn học đại học, mình thích sang ký túc xá nữ chơi, vì phòng lúc nào cũng thơm tho sạch sẽ. Chả bù với cái suite của mình, nhìn đâu cũng thấy rác và... đồ ăn nhanh, gúm dễ sợ.
Phụ nữ mang lại màu sắc cho bức họa đen trắng của đàn ông. Phụ nữ hát ngân nga, giúp những câu rap của đàn ông vừa vặn vào giai điệu. Nếu đàn ông dựng nhà, phụ nữ sẽ trang hoàng nó thật rực rỡ và ấm cúng. Tóm lại, trái đất xinh đẹp như hôm nay, hoàn toàn nhờ bàn tay makeup chuyên nghiệp của phụ nữ.
Mỗi dịp 8/3, đàn ông dù vô tâm cách mấy, cũng phải nhớ đến sự [vĩ đại] của phụ nữ. Chột dạ, đàn ông chui vào bếp, nhưng xào nấu món chi cũng... đen thui. Giải pháp khả thi là...
Đọc tiếp →



























