Forgot password?
Sign up!

 
 
 

BLOGS / SIRIUS STAR



HBO thường làm những TV series về lịch sử, fantasy có nhiều đoạn quay ngoại cảnh hoặc làm kỹ xảo rất hoành tráng. Nội dung những series này làm theo kiểu TV series tức là có dài dòng, có sến, có câu khách nhưng gần với phim điện ảnh hơn là TV drama hay kiểu soap opera thường thấy. Mini series lại càng được đầu tư chăm chút một cách kỹ lưỡng. Trước đây, HBO đã tạo ấn tượng với các mini-series về lịch sử như Rome (2 mùa), Band of Brothers (1 mùa) và đều rất thành công. Ngay cả mini series dài 6-7 tập như John Adams cũng được đầu tư công phu và được đánh giá cao về diễn xuất khi mời hàng loạt những gương mặt gạo cội tham gia như Paul Giamatti, Tom Wilkinson và David Morse hay nhân vật phản diện mới nổi Danny Huston. John Adams cũng đoạt một lô lốc những giải thưởng Emmy cho truyền hình đầy danh giá. Năm nay, HBO ra mắt series fantasy đình đám Game of Thrones dựa trên tập truyện fantasy cùng tên của nhà văn Mỹ George R.R. Martin.

Game of Thrones (GOT) được nhận xét là “The Sopranos meets Lord of the Rings”. Bởi thế, từ cốt truyện đến ngoại cảnh, GOT được đầu tư kỹ lưỡng hơn một series truyền hình thường thấy. Ngoại cảnh nhiều, lồng ghép với kỹ xảo rất mượt nên mọi thứ trông rất thuyết phục. Tập pilot làm rất vừa phải, khơi gợi hấp dẫn và giới thiệu qua tất cả các nhân vật trong series với tính cách rõ rệt. Người nổi tiếng nhất của GOT là Sean Bean, được giao trọng trách đóng vai chính (của mùa này) luôn. Những diễn viên còn lại đều là người Anh hoặc Ireland. Họ đều là những gương mặt đóng vai phụ hay xuất hiện trong những phim Hollywood như Harry Potter và một số phim popular khác.

Nếu như theo dõi tập pilot đầu tiên ắt hẳn nhiều người sẽ lầm tưởng đây là một phim epic phiêu lưu với những chạm trán giữa người và những sinh vật lạ lùng (ít nhất cảnh mở màn cũng rất ấn tượng tạo ngay cái không khí rùng rợn của khu rừng hoang sơ phía bắc). Nhưng trái lại, kể từ tập 2 về sau, series dành hết thời gian nói về nội dung như cái nhan đề của series: Game of Thrones - trò chơi chính trị. Có thể coi GOT như một kiểu Tam quốc chí của phương Tây với hàng loạt nhân vật và hàng loạt âm mưu thủ đoạn nhằm sống sót trong môi trường triều đình đầy thị phi và mầm mống nội loạn luôn hiện rõ. GOT series ở mùa này thiên về hiện thực (và do đó mang tính lịch sử) nhiều hơn là thần thoại. Mặc dù bối cảnh của nó là một vùng đất tưởng tượng nhưng với cách làm chú trọng hiện thực của GOT làm cho người xem cảm tưởng như một series nói về những cuộc xung đột giữa những lãnh chúa ở châu Âu thời trung cổ hơn là một kiểu pha nhiều thần thoại như Lord of the rings hay Chronicles of Narnia. GOT có bối cảnh cực kỳ rộng lớn với một thế giới tưởng tượng Westeros bao gồm the Realm có hình dạng giống như nước Anh và một vùng đất sa mạc bên kia bờ biển phía đông. Bối cảnh rộng lớn, cốt truyện sâu sắc, mỗi nhân vật có hoàn cảnh và quá khứ riêng biệt là những tính chất cần có cho một tác phẩm fantasy thu hút (kể cả phim và truyện). Nhiều diễn biến xảy ra trong GOT không trải qua hết bối cảnh của cả thế giới Westeros nhưng với không gian rộng lớn đó cũng đủ làm nền móng vững chắc cho câu chuyện chính xảy ra trong series. Điều này thì HBO đã không tiếc tiền của và công sức để xây dựng nên một thế giới Westeros từ trang sách lên màn ảnh thành những hình ảnh rõ rệt từ mỗi con nguời, mỗi sắc tộc với tiếng nói riêng đến mỗi vùng đất có những kiểu địa hình, khí hậu và kiến trúc nhà cửa riêng biệt. Ngoại cảnh thật được quay ở Bắc Ireland, Scotland và Maroc để tạo nên không khí lâu đài trung cổ bên trong những khu rừng rậm âm u và những dãy núi tuyết sừng sững hay mang đầy không khí Địa trung hải ở vùng đất của người Dothraki. 

Không như truyện, GOT ko miêu tả rõ ràng những vị lãnh chúa hùng mạnh của GOT mà họ chỉ đuợc nhắc qua số ít lời thoại của nhân vật khác. Những nhân vật đáng chú ý cả về tính cách lẫn hoàn cảnh mà họ phải trải qua bao gồm Jon Snow, Arya và nhất là Tyrion Lannister. Jon Snow, đứa con riêng của Ned (Sean Bean) gia nhập đội Night’s Watch, những người canh gác cánh cửa phía bắc. Arya cô con gái của gia đình Stark thì thích cung kiếm hơn thêu thùa nữ công gia chánh. Gia đình Lannister được xem như những nhân vật phản diện của GOT. Tyrion là đứa con út, một con người dị dạng (bị chứng lùn) nhưng rất thông minh, tinh quái và đọc nhiều sách vở. Tyrion có thể nói làm cho anh là nhân vật đặc sắc nhất series, vừa tà vừa thiện. Tyrion mang đủ tính cách khôn ngoan tinh quái của gia đình Lannister, sẵn sàng bựa khi cần thiết nhưng vẫn còn đâu đó một ít đức tính tốt trong con người này. Peter Dinklage đã đóng rất hay vai diễn này. Season 2 hứa hẹn sẽ có nhiều tình tiết liên quan đến nhân vật phụ mà chính này. Nhìn chung, trong bối cảnh phim điện ảnh ngoài rạp đang dở dần đều thì GOT trở thành một series kéo tui ở nhà xem TV hơn ra chạy ra rạp :)).



Một series cũng khá ấn tượng khác đối với tui là The Borgias của đài Showtime. Đây là một series lịch sử đúng nghĩa khi cốt truyện dựa trên nhiều tài liệu lịch sử, kể cả từ cuốn truyện The Crimes of the Borgias (những tội ác của gia đình Borgia) của tác giả lừng danh Alexander Dumas cha. Diễn viên đóng vai chính là tài tử gạo cội Jeremy Irons. Nội cái tên này không cũng đủ làm tui phải tò mò tìm xem rồi. Nếu ai có đọc qua cuốn The Borgias của Alexander Dumas hoặc biết đến thời đại này của nước Ý qua game series Assassin’s Creed 2 như tui thì ắt hẳn không xa lạ con người của Rodrigo Borgia, một tu sĩ người Tây Ban Nha bằng nhiều cách đã trở thành Giáo hoàng Alexander VI của Vatican. Trong game Assassin’s Creed 2, Rodrigo Borgia là nhân vật phản diện chính. Trong The Borgias series, qua vai diễn của Jeremy Irons, Rodrigo hiện ra rõ ràng hơn, mang nhiều tính cách con người hơn kể cả những lúc yếu đuối và tình thương với con cái chứ không hẳn chỉ có âm mưu xảo quyệt với những đối thủ khác. Cốt truyện của The Borgias dựa nhiều vào cuốn sách của A.Dumas. Nó giới thiệu một nước Ý đang vào thời Phục Hưng bao gồm những thành bang cai trị bởi những lãnh chuá như Cộng hòa Venice, Công quốc Milan, Cộng hòa Florence, Vương quốc Naples và Rome thuộc lãnh địa của Giáo hoàng. Lên ngôi Giáo hoàng bằng cách đút lót những người bỏ phiếu khác, cộng với tai tiếng đầy rẫy khi còn làm Hồng y, Alexander VI chú trọng đến việc bảo vệ ngôi vị vững chắc bằng cách gả con gái cho vị công tước hùng mạnh phía bắc nước Ý đồng thời lôi kéo những người có tham vọng chính trị để tạo ra những liên minh ma quỷ nhằm khống chế cả nước Ý. Khi chưa dẹp yên bên trong thì vị Hồng Y della Rovere đã sang tận nước Pháp cầu cứu vua Charles VIII với quân đội được cho là hùng mạnh nhất nhì châu Âu bởi đã kinh qua cuộc chiến trăm năm (Hundreds years War) với nước Anh. Đây là điều mà Alexander VI lo sợ nhất. The Borgias cũng thẳng thắn xây dựng một nhân vật Giáo hoàng của Vatican với đầy đủ tính người nhất, thậm chí mô tả việc hằng đêm ngủ cùng một người đàn bà đã có chồng xinh đẹp Giulia Farnese, một nhân vật lịch sử có thật và được đồn đại là có quan hệ tình cảm với Alexander VI. 

Nếu có hứng thú với trò chơi chính trị, những âm mưu thủ đoạn bên trong và những cuộc đối đầu giữa những phe phái chính trị thì The Borgias hoàn toàn là một series hấp dẫn cho người xem. Vẫn có những âm mưu thủ đoạn bên trong nhằm thủ tiêu những người chống đối mình, đồng thời lôi kéo những người khác. Ở những nơi khác các lãnh chúa cũng bằng mặt và không bằng lòng với vị Giáo hoàng mới và luôn tìm quyền lợi cho cá nhân mình. Giai đoạn này cũng đánh dấu sự xuất hiện của một loạt những nhân vật lịch sử quan trọng như Leonardo Da Vinci (không xuất hiện trong series), Niccolo Machiavelli, Catarina Sforzia, Vua Alfonso II của Naples, nhà tu hành Savonarola hay những người con nổi tiếng của Alexander VI như Cesare Borgia, Lucrezia, hay Michelotto và người tình xinh đẹp Giulia Farneses…Những nhân vật này, ngoại trừ Leonardo Da Vinci không được nhắc tới, đều là những nhân vật mang nhiều tính cách sinh động trong series. Series cũng chú trọng vào vai trò của Cesare, người con và là cánh tay phải đắc lực của Alexander VI ở Vatican. Không như trong lịch sử mô tả Cesare là một người sắt máu và lạnh lùng. Cesare trong The Borgias hiện ra cũng đầy đủ tính người cả phần thiện lẫn ác. Cesare yêu say mê một phụ nữ có chồng và sau này là một nữ tu. Cesare cũng hoàn toàn tinh quái khi là người vạch ra những âm mưu thủ tiêu đối thủ hoặc đi sứ năn nỉ và đe doạ lân bang. Francois Arnaud đóng rất tốt vai này. Lucrezia cũng là một người tạo ảnh hưởng đến “triều đại” Borgia ở Vatican. Hình tượng Lucrezia từ đầu series đến cuối đều là mẫu phụ nữ nhỏ tuổi ngây thơ nhưng chính vì thế đem lại cho Alexander VI niềm may mắn bất ngờ. Nhìn chung, tài diễn xuất của Jeremy Irons và những người khác cộng với cốt truyện dựa trên lịch sử thời Phục hưng làm cho The Borgias trở nên hấp dẫn chứ không hề khô khan như những series dựa trên lịch sử khác.

Monday 08 Aug, 2011

The Rite



Năm nay là một năm ảm đạm của điện ảnh. Ít nhất đó là cảm giác từ phía cá nhơn tui :)). Phim cuối cùng tui xem ở rạp trong năm nay là 127 Hours từ hồi tháng 1. Hoặc tui ko còn nhiều hứng thú với phim ảnh nữa. Vì nhiều lý do mà chủ yếu là quá chán ngán nội dung, motif cũ kỹ, lâu rồi tui ko xem phim kinh dị, và cũng lâu rồi ko xem phim kinh dị một mình :)). Tui chọn The Rite để xem ở nhà vào một buổi tối trời không sao và trăng thì mới nhú lưỡi liềm =)). Lý do chọn là vì Anthony Hopkins. Mặc dù lão này cũng quá già, da mặt quá nhăn nheo rồi nhưng cái nhìn của lão trong poster vẫn rất “Hannibal Lecter”. Nếu chỉ coi tên phim và dòm bản mặt của thằng cha Hopkins mà không đọc tóm tắt trước (như tui khi xem phim này) thì sẽ tưởng đây là một phim kinh dị nói về một nghi thức tôn giáo nào đó (the rite). Dạo sau này hễ cái gì dính dáng chút chút đến Kitô giáo là đủ khơi gợi sự tò mò của tui rầu. Cộng thêm lão bạn cũ Hopkins nữa thành ra ko thể ko xem phim này. 

Do đó tui đã lầm. Ko phải tui lầm vì phim dở ói dù có Hopkins. Mặc dù không hay lắm nhưng The Rite cũng ko hoàn toàn là một phim dở tệ. Anthony Hopkins vẫn đóng được như thường. Những vai kiểu này quá dễ với lão, chỉ cần ngồi xuống nghiêm mặt đưa mắt nhìn thôi cũng hù được người xem rồi, cần chi diễn phức tạp. Quay lại với sự lầm lẫn của tui chủ yếu về nội dung. Đây là một phim về “quỷ ám” (exorcism) chèn chút tôn giáo chớ chả phải nghi thức của 1 làng hẻo lánh nào đó như tui tưởng trước khi xem. Ngoài bộ phim Quỷ ám kinh điển The Exorcist năm 1973 thì sau này Hollywood cũng khai thác đề tài này khá nhiều: như làm tiếp phần sau hoặc phần trước như The Exorcist Beginning, chèn thêm chút pháp đình dzô như The Exorcism of Emily Rose hay phim giả tài liệu The Last Exorcism. Như các bưởi cũng biết, thể loại kinh dị và nhất là exorcism bịnh bịnh dơ dơ kiểu này là thể loại iu thích của tui nhưng sau này chán chê chả thèm đả động gì tới nó nữa. 

Quay lại với The Rite 1 lần nữa =)). The Rite kể về cuộc sống của một sanh dziên thần học tên là Michael học để trở thành cha cố mà từ tiếng Việt gọi là tu sinh. Bạn Michael này khác với những tu sinh khác là khi sắp tốt nghiệp đến nơi thì bị lung lay đức tin một cách dữ dội, một điều đại kỵ trong Kitô giáo. Bạn này gia đình cũng ít có phức tạp khi cha bạn làm chủ 1 nhà quàn trong 1 nghĩa địa ở địa phương. Bạn hằng ngày tắm rửa kỳ cọ, trang điểm cho mấy xác chết trước khi đặt vào hòm để người thân và bạn bè người chết đến viếng nên tâm lý cũng ít có dao động và phức tạp cho lắm. Trong một đêm mưa đẹp trời, bạn này viết thư cho giáo viên chủ nhiệm nói là sẽ từ bỏ ngành học (khi gần học xong hết). Lão chủ nhiệm tức tốc tìm đến thuyết phục Michael ở lại kể cả đe doạ đòi món tiền học phí mà Michael nợ lên đến trên 100 ngàn đô. Thế là lời qua tiếng lại thế nào và cuối cùng phim chuyển cảnh đến Rome, hay chính xác hơn là Vatican, thủ đô của nước Chúa trải dài khắp thế giới :)). Michael đến Vatican để tìm hiểu về hiện tượng “quỷ ám”, cái mà lão chủ nhiệm của Michael nghĩ sẽ giúp ích rất nhiều để khôi phục đức tin của Michael. Quay đi quẩn lại thế nào rồi Michael được chứng kiến trực tiếp và làm phụ tá cho lão cha cố Trevant do Anthony Hopkins trừ tà cho những người bị quỷ ám. Mặc dù vậy bạn Michael vẫn không tin hiện tượng này có thật và bạn ấy lần lượt gặp phải hàng loạt những tình huống trớ trêu mà phim kinh dị điển hình thường có.

Nhìn chung, The Rite là một phim về tôn giáo và nói về hành trình phát triển tâm lý và nhận thức của Michael dẫn đến việc củng cố đức tin vào Thiên chúa của Michael. Những phim quỷ ám trước đây đều khai thác đến đức tin của các nhân vật theo truyền thuyết huề vốn “nếu người có đạo không tin vào thiên chuá nữa thì có nhiều khả năng sẽ gặp quỷ satan”. The Rite cũng khai thác những ám ảnh của nhân vật chính Michael từ hoàn cảnh gia đình: mối quan hệ với người cha và nỗi nhớ nhung đến người mẹ quá cố. Bên cạnh đó là hàng loạt hình ảnh kinh sợ trong hiện tại mà Michael chứng kiến về những người bình thường nhất bị quỷ ám ở nước Ý, ngay sát thánh địa Vatican. Song song với việc chứng kiến và đôi lúc là chịu đựng trực tiếp, Michael lần lượt kinh qua từng giai đoạn của quá trình phát triển nhận thức về tôn giáo anh đang theo đuổi. Qua đó, đức tin của Michael cũng được bồi đắp và củng cố để hoàn thiện hơn trước. Điều này làm cho The Rite mang màu sắc của một phim coming of age về đề tài tôn giáo nhiều hơn là kinh dị. Cái tui thích ở The Rite là cách thể hiện những người bị quỷ ám không quá mức như những phim trước đây. Những người bị quỷ ám có thể bị mất tự chủ một thời gian rồi trở lại bình thường và kết quả cũng ko đến nỗi tệ là phải đổi bằng cái chết như trong The Exorcist hay TE: The Beginning. Tạo hình cũng không quá ghê gớm. Mọi thứ trông rất thực tế và đáng tin chứ không hư cấu một cách rõ ràng. Vì thế, The Rite là một phim quỷ ám có vẻ thực tế nhất (những sự việc trong phim có thể xảy ra ngoài đời) so với những phim quỷ ám trước. Cũng có thể do nội dung phim dựa trên những sự kiện có thật ngoài đời xảy ra với 1 vị cha cố ở California. Diễn xuất của Anthony Hopkins như đã nói ở trên là khá dễ dàng đối với vai 1 vị cha cố chuyên “trị” bịnh nhân quỷ ám. Nội hình ảnh lão đứng lù lù 1 đống giữa sân ở một ngôi nhà hẻo lánh lúc trời chập choạng tối, làm mặt cười mà ko phải cười kiểu “Hannibal Lecter” cũng đủ làm quỷ rợn tóc gáy (nếu có) chứ đừng nói là người :)). Sự xuất hiện của A.Hopkins giúp The Rite mang không khí rờn rợn hơn vì cái bản mặt lão lúc nào cũng có thể làm người khác đề phòng mặc dù phim này lão không đóng vai ác :)). Tiếc một điều với những topic hay ho kể trên cộng với tài diễn xuất (hoặc bộ mặt) của A. Hopkins, The Rite cũng không trở thành một bộ phim hoàn toàn khá được. Diễn xuất của diễn viên đóng vai Michael còn quá kém, nhất là những đoạn bạn tung hứng với những diễn viên gạo cội như A.Hopkins, Rutger Hauer hay Toby Jones. Bạn diễn viên chính có nhiều đất diễn nhưng lại không khai thác được sự quan tâm, hồi hộp cho số phận của Michael. Trái lại, diễn xuất của bạn ấy ko kết dính với nhân vật nên không làm cho khán giả chăm chú theo dõi lẫn quan tâm đến số phận của Michael trong phim. Bạn ấy cũng thất bại nốt khi không cho thấy được một Michael về sau khác biệt với chính anh trước đây. Nhân vật nhà báo trong phim cũng hết sức lãng nhách và ruờm rà không đáng. Đoạn đối chất quan trọng nhất ở cuối phim cũng không tạo cảm giác “đã” cho người xem vì bước phát triển cuối cùng của Michael có vẻ khá dễ dàng. Tất cả làm nên một bộ phim trung bình, hoặc kém trung bình 1 chút.

Từ bộ truyện tranh gắn liền với tuổi thơ, ước mơ dễ thương thuở bé “được nuôi 101 chú Xì trum trong một chiếc hộp nhỏ giấu trong nhà”, NSƯT Thành Lộc chắc hẳn đang có rất nhiều cảm xúc muốn chia sẻ, khi anh cùng lúc hóa thân thành hai nhân vật trong bộ phim Smurf sắp ra mắt đầu tháng 8. Một là vai chính diện – hậu đậu cùng “Tí Vụng Về”, còn lại là vai phản diện – tung chiêu cùng lão phù thủy Gà Mên lợi hại…

 

 

Tương tự như các phim hoạt hình thu về thành công rực rỡ trước đây tại Việt Nam (Finding Nemo, Rio), bộ phim Smurf 3D, chuyển thể từ bộ truyện tranh lừng danh thế giới Xì trum, do đạo diễn Raja Gosnell đảm trách cũng sẽ có phiên bản lồng tiếng Việt để phục vụ các khán giả nhỏ tuổi tốt nhất. Nhìn vào dàn diễn viên lồng tiếng gồm toàn những tên tuổi nổi tiếng, đáng chú ý nhất phải kể đến NSƯT Thành Lộc, người đã từ lâu trở thành ‘ông thần’ tài hoa trong lòng các em nhỏ, với hàng loạt vai diễn trong các vở kịch, phim dành cho thiếu nhi. Cùng lắng nghe xem anh Lộc có cảm nghĩ gì khi đón nhận vai trò đặc biệt này nhé:

 

NSUT Thành Lộc mang đến nhiều điều thú vị trong 2 vai chính diện và phản diện

 

Xì trum từ lâu đã rất quen thuộc và luôn làm mê mẩn các khán giả mọi lứa tuổi. Cảm nhận đầu tiên của anh như thế nào khi nhận lời mời lồng tiếng cho bộ phim?


Rất vui, và rất hào hứng! Công việc của tôi cũng gắn liền với các tác phẩm trình diễn cho các cháu thiếu nhi, và giờ đây được lồng tiếng cho nhân vật trong bộ truyện mà mình từng là tín đồ - một niềm vui, một vinh dự đúng nghĩa đối với tôi. Cảm giác giống như mình làm được điều gì đó mà… hồi nhỏ chưa làm được.



Xem ra anh Thành Lộc là một fan ruột của Xì trum đây?


Thật ra bộ truyện tranh Xì trum đã gắn liền với tuổi thơ của tôi và những người cùng thời với tôi từ những thập niên 60, 70. Có thể nói tôi là một tín đồ trung thành đấy, vì hầu như không có tập truyện nào mà tôi không có, không đọc đầy đủ. Gắn liền với tuổi thơ đến nỗi mỗi khi nhìn thấy Xì trum là tôi lại nhớ đến những kỷ niệm đẹp ngày xưa.



Xì trum quả thật không lạ lẫm đối với khán giả, qua truyện tranh, hài kịch, phim hoạt hình, v.v. nhưng đây sẽ là cột mốc lần đầu tiên các chú Xì trum ‘oanh tạc’ màn ảnh rộng, với công nghệ 3D. Và anh Thành Lộc sẽ sắm vai gì nào?


Tôi được may mắn giao cho 2 nhân vật chính trong bộ phim này. Xì trum thì có nhiều nhân vật chính, nhưng trong bộ phim lần này thì chỉ có từ 3 đến 4 nhân vật chính thôi. Vai thứ nhất – Tí Vụng Về, cậu Xì trum nổi danh nhất làng về cái tật hậu đậu, cũng là tác giả của bao nhiêu rắc rối xảy ra trong mạch phim. Thứ hai, một nhân vật còn đặc biệt hơn – lão phù thủy Gà Mên hiểm ác, kẻ thù ‘không đội trời chung’ của dân tộc Xì trum da xanh.


Tí Vụng Về đối đầu cùng Gà Mên
 

 

Cùng 1 lúc đảm nhận lồng tiếng cho 2 vai, 1 phản diện (Gà Mên) & 1 chính diện (Tí vụng về) như thế thì anh có gặp phải khó khăn không?

Dĩ nhiên là khi tôi đọc truyện trong tư thế 1 đứa trẻ con thì tui ghét Gà Mên ghê lắm nhưng mà rõ ràng đứng ở góc độ khác, của một khán giả, thì nếu không có Gà Mên thì sẽ không có mâu thuẫn, và thế là không có tác phẩm. Đứng ở góc độ 1 diễn viên thì Gà Mên là một vai có nhiều đất diễn , trong lúc lồng tiếng thì vai Gà Mên lấy của tui nhiều sức khỏe hơn là Ti Vụng Về (cười), bởi vì tui phải la hét rất là nhiều! Số là ông Gà Mên luôn là nguyên nhân hay gây ra tai họa và cũng là nạn nhân của tai họa cho mình gây ra. Nhiều tình huống bi hài lẫn lộn cười ra nước mắt luôn!



Theo anh thì Gà Mên giọng sẽ như thế nào, còn Tí Vụng Về thì giọng sẽ ra sao ?

Tí Vụng Về là một chàng thanh niên, hẳn nhiên giọng nói sẽ tương đối trong trẻo hơn, và có phần… ngơ ngác trước mọi chuyện xung quanh. Có đặc trưng là không bao giờ ý thức được các tai họa mà mình gây ra cho người khác, Tí Vụng Về đi đâu làm gì cũng va chạm, đổ bể, và luôn miệng “xin lỗi nha, xin lỗi nha!”. Gà Mên thì hoàn toàn khác, một lão phù thủy đầy mưu mô, tính toán, và vì vậy giọng ông ta bao giờ cũng trầm, khàn. Vai ác mà! Đó là những sự khác nhau trong cách thể hiện của tôi, để lột tả được một bên chính diện và một bên phản diện. Nhưng mà chắc chắn là dù nghe giọng của bên nào thì các cháu thiếu nhi cũng nhận ra giọng tôi ngay thôi. (cười)

 



Quá trình lồng tiếng chắc chắn có rất nhiều kỷ niệm vui cũng như khó khăn rồi, anh Thành Lộc nhỉ?

Khó khăn đầu tiên là về hàng rào ngôn ngữ, vì tiếng Anh và tiếng Việt mình khác nhau nhiều lắm. Tiếng Anh đa âm còn tiếng Việt đơn âm, tiếng Anh không dấu, tiếng Việt lại có dấu, nên người nói tiếng Anh có thể lên xuống bất kỳ, còn mình thì phải phụ thuộc vào dấu. Ví dụ đơn giản thế này: tiếng Anh có một chữ “stop” (dừng), nhưng tiếng Việt thì phải là “dừng lại”, “đứng lại” hoặc “đứng lại mau” tùy theo ngữ cảnh. Như vậy, lời thoại sẽ dài hơn bản gốc từ 2 đến 3 từ, hoặc có trường hợp phải dịch 8 từ tiếng Anh sang 15 từ tiếng Việt mới đầy đủ ý; trong khi vẫn phải đảm bảo thật khớp về khẩu hình. Vì vậy, công đoạn thêm bớt, cắt xén từng từ, từng chữ một trong quá trình lồng tiếng là mệt nhất. Nhưng bù lại cũng rất nhiều niềm vui.

 

 

Các nhân vật trong Xì Trum

 


Anh nghĩ như thế nào về việc 1 bộ phim Hollywood có phiên bản lồng tiếng Việt ?

Riêng đối với phim hoạt hình, việc lồng ghép vào ngôn ngữ bản xứ theo tôi là hoàn toàn cần thiết, và cũng là việc rất phổ biến trên thế giới mà Việt Nam ta mới bắt đầu làm. Một số khán giả ngại xem lồng tiếng, vì họ muốn thưởng thức trọn vẹn âm thanh gốc. Nhưng hiện nay, công nghệ lồng tiếng ở Việt Nam cũng đã theo kịp thế giới. Bộ phim Xì trum được tách phần âm thanh tiếng động, nhạc nền ra riêng với âm thanh thoại. Sau khi lồng tiếng Việt, bộ phận xử lý kỹ thuật tại Hong Kong sẽ trộn lẫn các âm thanh này lại với nhau tạo hiệu ứng sống động như bản gốc tiếng Anh. Như vậy, các cháu thiếu nhi chưa quen đọc phụ đề vẫn sẽ thưởng thức được trọn vẹn ý nghĩa của phim.


Anh có điều gì muốn chia sẻ với khán giả qua bộ phim này không ?

Lúc tôi là 1 cậu bé 8, 9 tuổi , tui mê Xì trum và bộ tộc này đến mức mà tối tối khi đi ngủ, trong bóng tối, tôi cứ cố tình nhìn chăm chú vào một góc tối nào đó, tôi mong là ở góc tối trong căn phòng tôi có đục 1 cái lỗ và nó xuất hiện 101 chú Xì trum! Lúc đó, tôi sẽ làm một chiếc hộp to thật to, đủ chỗ cho cả làng, và tình nguyện (giấu gia đình) nuôi 101 chú tí hon màu xanh đáng yêu này, bởi đâu có tốn cơm bao nhiêu đâu! (cười ). Bởi vậy khi tôi xem hai vợ chồng Patrick và Grace cũng giấu các Xì trum trong hộp giấy, tự nhiên tôi thấy giống y tôi hồi xửa hồi xưa vậy.

Qua câu chuyện này, chúng ta thấy được đôi khi trong cuộc sống thường nhật, trẻ con có thế giới tâm hồn riêng của chúng, mà người lớn chúng ta chưa chắc đã có thể khám phá. Dù có thể là không thật, nhưng thế giới ấy luôn hiện hữu trong tâm trí các em, là trí tưởng tượng, lòng vị tha, bác ái, sự hỗ trợ giúp đỡ lẫn nhau, là tình thân thương đồng loại, con người, vạn vật, v.v.  Những ai không hiểu trẻ con, người ta sẽ không thể chạm vào thế giới của các cháu. Tôi hi vọng qua những bộ phim như thế này cũng là cánh cửa mở ra để cho người lớn chúng ta khám phá được tâm hồn của trẻ con, để hiểu hơn về chúng, bởi vì ai trong chúng ta cũng đã từng có một thời thật đẹp như thế mà!


Sắp có một ngày hội Xì trum tại Việt Nam, các bạn đã “ xì trum” chưa?


Xin cảm ơn anh, và hẹn gặp lại anh Thành Lộc – Tí Vụng Về và Gà Mên tại ngày hội Xì trum sắp tới nhé. Bộ phim ‘Xì Trum’ do Galaxy phát hành, sẽ được công chiếu rộng rãi toàn quốc kể từ ngày 05/08/2011.

 
Đầu tiên, em xin có nhời xin lỗi bác, mong linh hồn bác tha thứ cho em vì móc méo cái nhan đề ở trên. Gần đến ngày giỗ bác em cũng muốn kiêng kỵ có điều nhỏ lớp chưởng lớp 5a Minh Minh tên ở nhà là Út mén nó lại khơi lên làm em ngứa nghề cái tật bút tre của em ra thành ra em lại đi nhại bác. Mong bác thư thá. bác có phê bình gì thì qua phê bình nó chứ em không có lỗi. Nhân đây em cũng xin nói luôn là em cũng không phải là thằng đánh cắp nỏ thần ạ và lớp 5b của em có mỗi thằng Trần Văn Lai chứ chả có thằng nào họ Lê tên Lai ạ. (nhân tiện nếu bạn Vú Lép Vous Le có thắc mắc tại sao mình không viết hoa từ bác thì bạn i meo cho mình để mình fọc wớt i meo cho bác ấy trả lời nhé). 

Thú thật với các bác xa gần là thuở thiếu thời em đây cũng có chút hứng thú với lịch sử nước nhà. Nói đến lịch sử Việt Nam thì ai mà là con dân Việt Nam thì không ai không biết đến 4000 văn hiến hào hùng từ thời “chung quy cũng tại vua hùng” cho đến cuộc chiến tranh vệ quốc thần thánh đánh đuổi bọn đế quốc bơ sữa dai dẳng đến nỗi thần thánh cũng phải ngán ngẩm mà bỏ của chạy lấy người. Các bác không tin cứ việc hỏi các cháu từ Lý Quốc Thịnh Joey trở xuống thì cháu nào cũng có thể kể vanh vách lịch sử nước nhà được. À, có khi trừ cháu Phúc Đoàn vì cháu này là trường hợp ngây thơ đặc biệt (tên cháu này muốn lỡm thầy cô giáo chửi bậy rất dễ, cứ nhét cháu và 1 lớp cuốc tế là thể nào điểm danh xong cả bọn ở dưới cũng cười khùng khục). Hay như trong friend list của em có bạn Việt cũng là một tay am hiểu và yêu thích lịch sử đáng nể.

Kế tiếp em xin được trình bày với các quan bác là em rất mê và ủng hộ nhiệt liệt các nhà làm phim làm phim về đề tài lịch sử nước nhà. Lẽ đơn giản là thế này:

Dân ta phải biết sử ta
Nếu mà không biết thì xem truyền hình
Truyền hình chiếu mỗi phim Tàu
Cho nên phải chiếu mau mau phim mình

Tiếp nữa là một thanh niên tiên tiến thế hệ bác (thế hệ này gặp nhau toàn trao nhau giấy có ảnh bác thôi, quý lắm cơ), yêu lịch sử, yêu màu tím thích thủy chung và ghét sự giả dối như em đây thì đòi hỏi được xem phim lịch sử là điều hoàn toàn chính đáng. Nhớ năm nào truyền hình chiếu Hoàng lê nhất thống chí dù cho diễn viên tay vừa đeo đồng hồ Seiko (thông cảm thời đó khó khăn, hở ra tí là có thằng nó cầm nhầm ngay) vừa bóp cằm cảm khái cho cái thời loạn lạc trong Lê giữa Trịnh ngoài Tây sơn, em đều coi ngấu nghiến. Em rất thích nhân vật và cả nguời đóng vai Nguyễn Hữu Chỉnh, trong phim và cả trong lịch sử đều ca tụng là đệ nhất danh sĩ Bắc Hà thời đó nhưng tiếc thay không gặp thời (hay không đủ sức tạo ra thời). Lâu quá em cũng chả nhớ tên diễn viên này. Nói chung là các diễn viên “trăm quan có mắt như mờ / Để cho Huy quận vào sờ chánh cung” cũng hay nữa. Phim khai thác tốt mâu thuẫn nhà họ Trịnh (cụ thể là 2 người con của Trịnh Sâm là Trịnh Tông con vợ cả và Trịnh Cán con bà Đặng tuyên phi). Hình như làm được 10 tập, quân tây sơn chưa kịp vô thì do hết tiền hay sao mà không làm tiếp (!?). Kế đến là phim Ông cố vấn với dàn diễn viên cũng thượng thặng không kém bao gồm Vũ đình thân trong vai Hai Long, Minh Hoà trong vai Trần Lệ Xuân, Bá Lộc đóng vai quân sư Ngô Đình Nhu cũng làm đuợc 10 tập (chưa đến vụ án Huỳnh văn trọng) thì cũng tạm đình chỉ vô thời hạn. Sau đó mê quá nên em tìm đọc cho hết bộ Ông cố vấn để coi kết cục thế nào. Rồi sau đó lại có tiếp phim Trùng Quang tâm sử của bạn quyền linh đóng Trùng quang đế em cũng theo dõi đến tập 6-7 gì đó rồi các bạn ấy nói chuyện chán quá thành ra em thôi luôn. Kể ra dài dòng vậy chứ thật ra truyền hình cũng chỉ có bấy nhiêu phim lịch sử việt nam đáng chú ý đó mà thôi. Điện ảnh thì còn đáng chán hơn nữa khi phim lịch sử gắn liền với thời kỳ phim Mi li két Cô lu sa như Phạm Công Cúc Wuê, Lửa cháy thành Đại a (phim này em chỉ nhớ mỗi câu anh Lý hùng nói: nhà ngươi là người Háng, Mãng hay Mông và lửa cháy ào ào và chấm hết), Thăng Long đệ nhứt kiếm này kia rồi cũng bị lãng quên sạch.

Do đó, để tình yêu lịch sử luôn cháy mãi cộng thêm việc thỏa mãn nhu cầu tìm hiểu lịch sử cộng thêm đài chuyền hình hình như cũng nghe thấy mong muốn của em nên liên tục chiếu và vì thế em liên tục wất từ Tây du ký, Tam cuốc chí, Võ Tắc thiên, Vương triều ung chính, Khanh Hy vi hành, tể tướng Liu gìu, Thái bình thiên quốc tè le hột me hết. Do đó có bạn chửi “Thanh niên bây giờ thuộc sử Tàu còn hơn sử ta” thì em cũng căm lắm nhưng há miệng thì mắc quai nên im lặng không dám phản bác lại. Ai biểu tụi Tàu nó làm nhiều phim lịch sử quá và nhân vật lịch sử như Quan Công, Tào Tháo, Khang Hy, Ung Chính ấn tượng quá. Những sự kiện lịch sử trong phim Tàu nó cứ hiện ra mồn một và rõ ràng bảo sao em không nhớ nằm lòng cho được. Coi phim Tàu nên em cũng mong là trận Bạch Đằng mồ chôn quân Nam Hán rồi quân Mông Nguyên lên phim nó được hào hùng hấp dẫn như trận Xích Bích liên quân Kinh Châu Đông Ngô đốt trăm vạn quân Tào hay trận hồ Bà Dương nơi Chu Nguyên Chương phá đại quân Trần Hữu Lượng vậy, đoạn Nguyễn Phi Khanh cầm tay Nguyễn Trãi dặn dò trả thù cha bằng việc đòi lại độc lập dân tộc ở ải Nam Quan (giờ đi thăm ải này có khi các bác phải xuất trình hộ chiếu) lên phim nó cũng cảm động như đoạn Lưu Bị thác cô cho quân sư Gia Cát ở Bạch đế thành vậy, nhân vật Trần thủ độ lên phim không được tính cách gian hùng cỡ Tào Tháo thì ít ra cũng cỡ Vương Mãng, Ngao Bái, Ỷ Lan nguyên phi diệt vây cánh Thượng Dương hoàng hậu không được cỡ tàn nhẫn hiếu sát như Tắc thiên, Từ hy thì ít ra cũng cỡ Triệu phi yến chớ. Nhưng các bác cũng phải thông cảm cho em, ngay cả nhà sử học lỗi lạc nổi tiếng hiện nay cũng có tên là Dương Trung Quốc mà nhiều khi nguời ta gọi tắt là sử gia Trung Quốc bàn về đề tài sử Việt Nam blah blah gì đó mà ta đọc thoáng rất có thể nghĩ sao sử gia Trung Quốc lại rành sử VN vậy nên em rành sử TQ cũng không có vấn đề gì. Tôn Tử đã nói: tri bỉ tri kỷ bách chiến bất đãi, em rành sử Khựa để kháng Khựa thì cũng hoàn toàn hợp lý phỏng ạ?

Do đó, em cảm thấy rất phấn khởi khi hàng loạt các trailer phim lịch sử ra mắt nhân dịp a birth of a nation, hay dân gian ta thường gọi là phim cú cụng tức là cúng cụ. Tiện đây em xin giải thích về ê kíp làm phim một tí. Trong friend list của em thì có rất nhiều bạn là chuyên ra chuyên vào về điện ảnh nên có thể hiểu và nói kỹ hơn em nhưng em xin được chú trọng vào 4 thằng quan trọng chính yếu trong đoàn phim để các bạn tiện theo dõi lời bỉ của em ở dưới. Bốn thằng này có thể kiêm nhiệm lẫn nhau nhưng thôi ta cứ giả thiết là có 4 thằng khác nhau nắm 4 vai trò này. Thằng quan trọng thứ nhất là thằng kịch tác gia tức là thằng đẻ ra/kể lại chuyện xạo, thằng kế tiếp là thằng quay phim tức là thằng ghi lại hình ảnh từ câu chuyện xạo, thằng quan trọng nhất trong đoàn là thằng đạo diễn tức là thằng đảm bảo câu chuyện xạo đẻ từ thằng kịch gia lên phim sao cho người xem tin như thật (thường thì 2 thằng này liên hệ mật thiết với nhau nên nhiều khi chỉ là 1 thằng kiêm nhiệm 2 vai) và cuối cùng thằng quan trọng không kém là thằng sản xuất nôm na là thằng xin và cho tiền cho câu chuyện xạo đó được lên phim.

Tiếp đến em nói đến trailer phim Vương quốc Âu lạc. Em, cũng như các cháu lớp 5 khác, nhắc đến Âu lạc tức thì vanh vách chuyện Thục Phán phá 50 vạn quân Tần ra sao, rồi đánh bại Hùng Vương gộp 2 dân tộc Lạc Việt (nước Văn Lang của Hùng Vương) và Âu Việt thành nước Âu Lạc ra sao, xây thành Cổ loa khổ sở thế nào, thần Kim Quy sứ giả của thần Thanh Giang đến giúp ra sao và trao lại cái móng làm nỏ thần bắn liên thanh hơn cả Tô mô hốc thời này thế nào, rồi Trọng Thủy cưới Mỵ Châu nhằm đánh cắp công nghệ nỏ thần và bản đồ Cổ loa ra sao, rồi An dương vương thua hóa thân thành con đường ở quận 5 thế nào rồi Trọng thủy tự tử xuống giếng sau khi Mỵ châu chết rồi nước mắt Mỵ châu biến thành ngọc trai, ai bắt được ngọc trai dưới biển đem nước dưới giếng rửa thì mới đẹp và đủ tiêu chuẩn xuất khẩu được blah blah blah các thứ. Nhưng xem một đoạn trong trailer thì em cực kỳ bàng hoàng. Ngay cả cái tên Vương quốc Âu lạc nghe như tên game online (bởi Âu lạc lúc đó nói lớn không lớn nói nhỏ không nhỏ chẳng qua là cái bộ lạc) thì thôi cũng miễn cưỡng chấp nhận đi. Đằng này xem một đoạn rồi thấy trang phục, tàu bè như game online thì bàng hoàng quá. Nghe lõm bõm 1 chú luyên thuyên kiểu Kim Tử Long trong Chiêu Quân cống hồ (chết mợ, lại trích sử Tàu roài :| ) gì mà Kiều Công Tiễn, Lưu Hoằng Tháo từa lưa hột dưa dzậy nè. Chết mợ, chả nhẽ phim này nói về tên bộ tướng làm phản đầu độc Dương Đình Nghệ Dương tiết độ sứ tên Kiều Công Tiễn đấy ru? Thêm đoạn nữa là 1 thằng hét hó um xùm Ngô cái gì Quyền đó thì chắc chắn rồi. Mà tại sao cái tên lại là Vương quốc Âu lạc? Tại sao râu ông này cắm cằm bà kia cách nhau những 1000 năm? Một thiên niên kỷ đủ để Thiên chúa giáo từ lúc trốn chui trốn nhũi La Mã để thống trị toàn bộ châu Âu roài chứ có phải 1-2 năm đâu mà lộn? Âu Lạc là quốc hiệu của Việt Nam trước khi bị Nam Việt Triệu Đà thôn tính. Nếu tính từ thời đó thì ít ra Việt Nam cũng có mấy chục năm độc lập tự chủ của Lý Bôn và quốc hiệu lúc đó là Vạn Xuân thì tính đến thời Kiều Công Tiễn và Ngô Quyền thì quốc hiệu là Vạn Xuân chớ đậu phộng châu Âu (Âu Lạc) ở đâu ra? Nói chung làm con dân mất nước thì nhục nhã không hết chứ đâu ai rảnh mà nhắc lại niên hiệu tiền triều làm chi. Mà nói đúng văn bản hành chính thì lúc đó Việt Nam là An Nam đô hộ phủ sau đến thời họ Khúc họ Dương dựng quyền tự chủ thì đổi thành Tĩnh hải quân chứ Âu Lạc nó xa vời 10 vạn 8 ngàn dặm roài.

Xem thêm một đoạn nữa thấy hình ảnh 3D như game rồi trang phục tàu bè như Lord of the rings thì biết là phăng ta di rồi. Rồi thì thôi, chơi mài luôn. Chấp nhận trong một cơn thăng hoa của sáng tạo nên thằng kể chuyện xạo nó phăng ta di ra cũng tạm chấp nhận được đi. Còn thằng làm người ta tin chuyện xạo là thiệt và thằng xin tiền làm chuyện xạo ở đâu sao không nhắc thằng kể chuyện xạo đọc cái nhan đề em để ở trên?? Nếu không có tiền mướn chuyên gia lịch sử cỡ Lê Văn Lan, Dương Trung Quốc thì cũng tự mò Gúc Gồ chứ tin vào thằng bịa chuyện xạo hết có mà ăn cám cả lũ. Để cái tít nó xa vạn dặm dzậy mà coi được. Thâu, nói chung viết đến đây là mất mẹ cảm tình phim lịch sử rồi, dù cho phim có giải thích hợp lý cỡ nào em cũng éo xem nữa. Hay đành để dành đầu óc coi thử binh biến Trần kiều phiên bản Việt nam nó ra răng vì thấy trailer hấp diêm hơn?

Haizzz, chả nhẽ cứ phải chép miệng câu này wài:

Chung quy cũng tại vua Hùng…

Nguồn ảnh: http://www.xaluan.com/images/news/Image/2009/02/13/1234505503.img.jpg

 
Góp nhặt vài điều đọng lại sau khi xem Inception: :))

1. Inception thật là một phim khó để nhận xét mà không spoil. Mà spoil rồi thì cũng chưa chắc hiểu được vì có những cảnh trong phim không từ ngữ nào diễn tả được, phải xem mới biết. Inception là một phim xuất sắc tiếp theo của Christopher Nolan, dựa trên chính ý tưởng của Nolan. Phim này cũng là phim Nolan làm chắc tay nhất từ trước đến giờ, so về tình tiết chồng chất được xử lý khéo léo có thể nói là hơn cả The Dark Knight 1 bậc. Rõ ràng là kinh nghiệm làm The Dark Knight phát huy hiệu quả tốt. Inception cũng cho thấy một Nolan rất chắc tay trong việc kể chuyện bằng hình ảnh (storytelling), điều mà anh là bậc thầy trong những phim trước đây kể từ Memento đến The Dark Knight. 

2. Tui khá đồng cảm với cách Nolan diễn tả giấc mơ trong Inception. Giấc mơ luôn có những sự kiện không ăn nhập với nhau liên tục xảy ra, thậm chí sự kiện này còn chồng lên sự kiện kia đang diễn ra. Giấc mơ kết thúc đột ngột và người trong giấc mơ thường thấy những hiện tượng lạ xảy ra dẫn đến việc ta thức giấc đột ngột. Cảnh tui khoái nhất của Inception là cảnh Cobb, nhân vật chính, bị gọi dậy bằng cách bị xô vào bồn tắm đầy nước. Trong giấc mơ đó là hình ảnh một dòng lũ tràn vào phòng. Ở ngoài chúng ta mơ cũng như thế, thường mơ nhiều về nước, về đại dương và những cơn sóng lớn rồi tỉnh dậy (yếu tố tác động ngoài đời là ta đang mắc tè chẳng hạn :D :D). Vụ thời gian trong giấc mơ so với thời gian thực thì cũng là một sự diễn tả hợp lý với khoa học. Nói chung nhiều thứ trong Inception đều tuân theo các định luật vật lý cả, trừ một số ít là phăng ta di cho nó giống “mơ”.

3. Gần đây tui có mơ một cơn ác mộng là chứng kiến tận mắt một cơn sóng thần ập vào bờ khi đang đứng trong 1 tòa nhà có cửa sổ kính rất cao (có thể là khách sạn - địa điểm mơ có thể là Nha Trang). Ở dưới người ta nhỏ nhung nhúc và đang chạy toán loạn. Còn cơn sóng thần mới nhìn đã rợn nguời, không phải 1 cơn mà là 5-7 ngọn sóng mà ngọn sau còn cao hơn ngọn trước, mấy ngọn sóng xa xa tui ước chừng còn cao hơn toà nhà tui đang đứng (ặc ặc hy vọng 2012 nó không thế này). Trong khoảng khắc kinh hoàng đó thì tui vẫn quyết định đứng yên tại chỗ và nghĩ rằng cơn đầu tiên thì sẽ không sao nhưng những cơn sóng sau sẽ làm gỏi toà nhà này và có chạy thì cũng ko kịp nên đứng đó theo dõi cơn giận dữ của Mẹ thiên nhiên. Cơn sóng thứ nhất rồi thứ 2 ập vào, toà nhà rung chuyển như bị động đất vậy heehhe. Mấy người xung quanh tự nhiên nảy ra ý định là phải xếp thành hàng dọc đứng ngay sau cái cột hy vọng nó đỡ sóng dùm (hehe mơ thì nó ngây ngô vại đóa). Thế là cả nhóm xếp hàng rồng rắn đứng dzô, người sau ôm eo nguời trước như chơi kéo co vậy á hahaha :)). Sau mấy đợt rung chuyển thì nước cũng phá vỡ cửa sổ kính và tràn vô….Xong mọi người la ý ới thì tui tỉnh dậy. Lúc này ko phải tui mắc tè mà ngoài trời đang mưa và gió thốc vào cửa sổ kính :)). Tui thấy tui toàn mơ phải ác mộng rồi đột ngột tỉnh dậy nửa chừng mà không biết kết cục ra sao không à, nhiều lúc muốn mơ trở lại mấy giấc mơ đó để coi kết thúc ra sao mà không được hehehe, toàn lúc gay cấn thì tỉnh dậy :)). Nói chung nó phần nào cũng giải thích được vì sao đoạn Arthur trong khách sạn tự dưng thành không trọng lực. Hehehe.

4. Trở lại Inception cái hehe. Tui thiệt sự không thích phim này. Inception hoàn toàn là một phim hay của Nolan, có thể nói là phim hay nhất của mùa hè 2010. Nhưng để nói Inception gây ảnh hưởng cho những phim sau này thì có thể nó chưa đủ sức. Inception có những đoạn action hấp dẫn, câu chuyện lôi cuốn nhưng khả năng gợi mở suy nghĩ cho khán giả thì hơi hạn chế. Inception lấy đề tài giấc mơ và những nhận thức mơ hồ của con người trong khi mơ nên Nolan đã cố gắng đưa vào những đoạn thoại để giải thích. Những giải thích này được lặp đi lặp lại từ miệng nhân vật này sang nhân vật khác ở nhiều đoạn khác nhau. Tui coi đoạn em Ariadne hỏi chú Cobb về bản chất giấc mơ và cái công nghệ “inception” mà chú đang nắm trong tay thì liên tục ngó đồng hồ. Tui coi cả phim Prince of Persia còn hông coi đồng hồ miếng nào nữa :)). Giải thích trình bày ở phường nhiều quá làm phim đâm ra vụng, cộng thêm những đoạn xuất hiện cô vợ của Cobb quá nhiều riết tui đâm chán ở khúc cuối (nói chứ xem ra xuất hiện nhiều cũng cần thiết và vai của Marion Cotillard cũng cần nhiều đất diễn). 

Thế giới của Inception cũng không gợi mở và (mường tượng là) không rộng lớn và không trừu tượng như thế giới của Matrix (cho dù tình tiết trong phim cố được đẩy lên bằng hàng loạt các sự kiện xảy ra dồn dập chồng chất lên nhau nhưng không rối rắm, vì chúng vẫn đi theo một con đường có sẵn chứ đâu có mơ tự do xảy ra đâu mà rối rắm hehehe). The Matrix (tập 1) thành công là vẽ lên đường một thế giới trừu tượng dựa trên chính những sự vật trong thế giới ta đang sống và làm nguời xem hoang mang. Thành phố Zion được kể đến như một “cõi Niết bàn”, một “thiên đường Eden” của mọi người và cuộc sống thật họ đang sống thật ra là một (hay nhiều) giấc mơ liên tục không lối thoát theo triết lý Phật giáo kiểu “đời là bể mộng, tình là dây oan chỉ có tu là cõi phúc :P :P :P”. 

5. Inception có nhiều trường đoạn action hấp dẫn nhưng dường như người trong giấc mơ là một nhân vật bất tử trong một game có một độ khó từ trung bình đến dễ. Mặc dù cũng có những cảnh hồi hộp lo lắng (như đoạn đuổi nhau trong một khu đông dân cư - có vẻ như là Maroc của Bourne Ultimatum hay đoạn đua xe rượt đuổi trên cầu) cho nhóm của Cobb nhưng tui không thất một cảm giác bất lực như khi chứng kiến Neo và Trinity trong việc giải cứu Morpheus trong The Matrix. Nhóm người Neo, Trinity và Morpheus cũng được mô tả rất dữ dằn và lợi hại nhưng nhóm của agent Smith còn hơn một bậc, thành ra cuộc đối đầu của Neo với nhóm agent luôn luôn diễn ra hồi hộp hấp dẫn (chủ yếu nhóm Neo chạy :))) cho đến khi Neo “evolved” nâng cấp lên 1 bậc khác. Nói chung, Inception có concept không gợi mở hay trừu tượng bằng The matrix, Mudholland Dr, Eternal Sunshine of the Spotless Mind… đoạn action thì lại không bằng The matrix. Inception cho thấy tay nghề đạo diễn của Nolan xuất sắc nhất từ trước đến giờ nhưng nó không đồng nghĩa với Inception là phim hay nhất của Nolan từ trước đến giờ như nhiều người nhận định. Phim hay nhất của Nolan vẫn là Memento.

6. Đối với những phim sau này đi xem tui chả có hy vọng gì nhiều, ngoại trừ một số cái tên như Christopher Nolan hay Quentin Tarantino. Quentin Tarantino làm phim chưa hề đi ngược lại mong đợi của fan ông ta nhưng Nolan trong Inception có vẻ như đang thỏa hiệp với WB để làm một blockbuster hơn là một phim tạo cho khán giả nhiều suy nghĩ như Memento hay The Prestige, hay ngay cả The Dark Knight (ok có thể đoạn đối thoại giữa Cobb và vợ có vẻ như đúng chất Nolan nhất - ám ảnh về identity - từ blog Pink :)) ). Thế thì tại sao tui không thích Inception? Ai bảo nó là phim của Christopher Nolan, ai bảo nó là ý tưởng original của Nolan ấp ủ trong 10 năm làm chi! Chỉ cần cái tên Nolan cũng đủ bảo đảm được một phim. Tui đi coi Inception với nhiều mong đợi ở Nolan, nhất là tui nghĩ tui được xem một phim (mà tui tưởng là) non-blockbuster của Nolan. Tui còn mong đợi Nolan ở chỗ phim của Nolan luôn có một cái twist, dù bất ngờ nhiều như Memento hay bất ngờ ít ít như The Prestige, The Dark Knight thì cũng là bất ngờ. Inception có chi tiết bông vụ quay quay từ đầu phim đến cuối phim cho thấy 1 cái twist nhỏ nhưng cái chi tiết này nó lại mơ mơ hồ hồ như twist của Shutter Island vậy (dù câu nói của Leo như một cái twist làm toàn bộ Shutter Island trở nên hay hơn nhiều). Còn Inception có một storyline hấp dẫn, cách kể chuyện tài tình nhưng lại dẫn đến một cái kết, xin lỗi có thể SPOIL, là có thể đoán được. Có thể lỗi ở tui vì quá kỳ vọng vào cái tên Nolan, sau những phim xuất sắc trước đó của anh như Memento hay The Prestige. Tuy nhiên, kể được một câu chuyện (khá) phức tạp, có tầng có lớp rối rắm chồng chất nhau để đi đến một cái đích như Inception thì phải nói nghệ thuật kể chuyện của Nolan đã quá tài tình rồi.

Hy vọng các bưởi đọc xong không thấy mất đi hứng thú đi coi Inception, dù gì nó cũng là một phim hay của hè và của cả năm 2010 trong vô số những phim tệ hại gần đây. Nếu có mất hứng thì hãy xem bài chém gió của tui trên báo, đăng trên báo Sinh Viên Việt Nam, số ra ngày 9/8/2010:

Inception - Hiện thực trong mộng tưởng

Tất cả chúng ta, không ít thì nhiều, đều quen thuộc với chuyện nằm mơ khi ngủ. Giấc mơ là một phần bình thường diễn ra trong giấc ngủ con người. Giấc mơ chỉ đến tự nhiên trong giấc ngủ con người chứ chúng ta khó có thể kiểm soát được nội dung giấc mơ: tức là mơ thấy gì và sự việc trong giấc mơ có mối quan hệ nào đối với ngoài đời thật. Đây cũng là điều gây ám ảnh con người trong nhiều năm qua. Nhưng Inception, bộ phim mới nhất của đạo diễn Christopher Nolan, đã giới thiệu một công cụ giúp cho con người không những kiểm soát được giấc mơ của mình mà còn có thể chủ động xây dựng bối cảnh của giấc mơ và thậm chí có thể xâm nhập vào giấc mơ của người khác. Nhân vật chính trong Inception có thể tận dụng phương tiện này để xâm nhập vào giấc mơ của người khác nhằm thu thập thông tin bí mật giữ sâu trong tâm trí của họ mà họ không thể phát giác ra (bởi họ chỉ cứ ngỡ rằng mình đang mơ!). Inception cho chúng ta thấy thời đại của những hacker xâm nhập vào máy tính để đánh cắp thông tin mật mà chúng ta sống hiện nay đã lỗi thời. Tương lai chính là thời đại của những tên trộm bên trong giấc mơ.

Một kịch bản hoàn hảo

Đuợc biết, Christopher Nolan mất đến 10 năm để hoàn thành kịch bản của Inception. Cũng là một người kỹ tính như Quentin Tarantino, Nolan ắt hẳn đã phải sửa đi sửa lại kịch bản của mình rất nhiều lần để có được một kịch bản có nội dung rối rắm nhiều tầng nhiều lớp nhưng diễn tiến cực kỳ hợp lý và không kém phần thông minh. Đây cũng là một đặc điểm nổi bật của Nolan qua những bộ phim quen thuộc trước đây như Memento, The Prestige hay loạt phim mới về Batman. Inception là tập hợp nhiều giấc mơ nối tiếp nhau, chồng chéo nhau bao gồm nhiều sự kiện không liên quan xảy ra chồng chất lên nhau. Tất cả mọi thứ, kể cả những điều phi lý nhất ngoài đời, đều có thể xảy ra trong mơ. 

Cái hay khác của kịch bản Inception là nội dung có thể được tiết lộ mà không làm hỏng cảm giác thưởng thức phim của người xem (mặc dù Nolan đã cẩn thận giữ bí mật nội dung phim đến phút chót). Cái quan trọng làm sao để khán giả có thể thấy được diễn biến để dẫn đến cái kết quả đó. Đó mới là chi tiết chính yếu và hấp dẫn nhất của bộ phim. Bên cạnh đó, tuyến nhân vật của Inception và những mối quan hệ phức tạp giữa những nhân vật đó là một điểm mạnh giúp kết nối những sự kiện tưởng chừng như rời rạc thành một câu chuyện hoàn chỉnh.

Cuộc du hành giữa thực và mộng

Với Inception, Christopher Nolan lại một lần nữa làm kinh ngạc mọi người sau thành công to lớn của The Dark Knight. Inception là một cuộc hành trình phức tạp không rõ ràng của nhân vật chính Cobb (và cũng là của khán giả) giữa một mê cung của những ý niệm trong tâm thức (giấc mộng) lẫn thời gian thực. Khán giả sẽ liên tục đi từ sự việc này sang một sự việc khác không hề liên quan đến cái trước đó trong nháy mắt (giống như đang nằm mơ thực sự). Hàng loạt tình tiết xảy ra đan xen giữa hiện thực và trong mơ rối tung rối mù nhưng không hề làm khán giả bị lạc lõng với những tình tiết đó bởi các nhân vật trong phim liên tục giải thích chúng qua những đoạn đối thoại. Thậm chí, sau khi một nhân vật giải thích một khái niệm, khán giả sẽ được thị phạm trực tiếp khái niệm trong cảnh kế tiếp sau đó. Tuy nhiên, do tình tiết diễn ra liên tục và dồn dập nên rất khó cho người xem có thể phân biệt chuyện gì xảy ra trong hiện thực và chuyện gì xảy ra trong mơ nếu không tập trung hoàn toàn.

Inception mang nhiều hình ảnh siêu thực “trong mơ” gây ấn tượng mạnh đến khán giả mà không thể nào mô tả được bằng lời. Giống như The Dark Knight, kỹ xảo không được áp dụng nhiều trong phim nhưng mỗi lần sử dụng là một lần khán giả trầm trồ về độ chân thật ở hình ảnh của nó khiến cho những cảnh tuy là mộng nhưng lại rõ ràng như thật. Nhiều cảnh trong phim, nhất là trong 30 phút cuối phim, tình tiết tiếp nối và chồng chéo nhau đầy rối rắm mà ngay cả một kịch bản chi tiết cũng khó có thể diễn tả hết được qua câu chữ viết trên giấy. Người xem chỉ có thể trực tiếp chứng kiến nó để hiểu được nội dung câu chuyện. Qua đó, họ sẽ thấy được việc chuyển ý tưởng từ kịch bản đến việc dàn dựng trong thực tế của Inception xuất sắc như thế nào.

Cuộc hành trình của cảm xúc

Inception giới thiệu nhân vật chính, Dom Cobb (Leonardo DiCaprio), một tên trộm siêu hạng có khả năng đột nhập giấc mơ của người khác bằng một công cụ đặc biệt của mình. Cobb được thuê bởi một trùm tài phiệt Saito (Ken Watanabe) nhằm xâm nhập vào giấc mơ của một tài phiệt trẻ, Robert Fisher Jr. (Cillian Murphy), mới được thừa kế một tập đoàn hùng mạnh từ người cha sắp chết nhằm tìm kiếm một thông tin bí mật. Bằng cách xâm nhập và xây dựng một loạt các sự kiện xảy ra trong mơ của Fisher, Cobb làm cho Fisher có thể tự cung cấp thông tin mật ấy mà không mảy may nghi ngờ (bởi vì vẫn ngỡ mình đang mơ). Để thực hiện được điều này, Cobb tuyển chọn một đội ngũ gồm nhiều “thiên tài” giúp mình thực hiện nhiệm vụ như phụ tá lâu năm Arthur, “tiêu điểm viên” (Joseph Gordon-Levitt), “thợ rèn” Eames (Tom Hardy) người có biệt tài hóa trang giống hệt một người khác (tất nhiên chỉ trong mơ), “chuyên gia hóa chất” Yusuf (Dileep Rao) và “kiến trúc sư” Ariadne (Ellen Page) người có biệt tài xây dựng những khoảng không trong giấc mơ. Ariadne có nhiệm vụ tạo nên một mê cung không gian giữa những sự việc trong giấc mơ. Chúng càng được lồng vào nhau càng nhiều và rối thì càng khiến cho Fisher không nghi ngờ gì việc mình đang bị lợi dụng để chiếm đoạt thông tin mật từ ngay trong đầu anh. Xuyên suốt quá trình thực hiện nhiệm vụ, Cobb luôn luôn bị ám ảnh từ hình ảnh người vợ quá cố Mel (Marion Cotillard) liên tục xuất hiện từ trong trí nhớ của Cobb cản trở nhóm của Cobb hoàn thành nhiệm vụ. 

Tuy nhiên, có thể nói bộ phim là diễn biến cảm xúc nhằm thoát ra khỏi cái mê cung của những ngộ nhận trong tâm trí Cobb. Từ đầu đến cuối, có thể thấy nỗi ám ảnh của Cobb đối với người vợ quá cố xuất phát từ tình cảm rất sâu đậm của anh đối với vợ. Anh tự dằn vặt mình có trách nhiệm lớn nhất trong cái chết của người vợ trẻ bởi chính cái ý niệm Inception của anh đã làm người vợ hoang mang giữa hiện thực và mộng tưởng. Điều này gián tiếp gây nên cái chết cho vợ anh. Cả bộ phim là một cuộc hành trình tâm tưởng của Cobb, từ lúc trốn tránh do mặc cảm tội lỗi đến lúc anh có thể dũng cảm đối mặt trực tiếp với những ký ức về người vợ yêu quá cố để cuối cùng thông suốt được tâm tưởng rối loạn của mình. Ariadne còn có vai trò như một phụ tá an ủi và khuyến khích Cobb đối mặt với hiện thực và giải quyết mâu thuẫn này. Bên cạnh đó, động lực duy nhất đủ mạnh để giúp Cobb có thể hoàn thành nhiệm vụ là có thể chấm dứt được kiếp lang thang giữa những mê cung giấc mơ và trở về thế giới thực bên cạnh hai người con, điều mà Saito có thể hứa giúp Cobb nếu anh hoàn thành nhiệm vụ. Chính sợi chỉ tình cảm này xuyên suốt bộ phim đã giúp cho câu chuyện phim “đời thực”, có ý nghĩa và thuyết phục người xem hơn. Đây là một đặc điểm hiếm thấy ở những phim mang nhãn hành động viễn tưởng tương tự như Inception nhưng lại khô khan hơn. Kết Ở một khía cạnh nào đó, Inception là một sự thất vọng nho nhỏ đối với những khán giả của phong cách Nolan trong Memento hay The Prestige. Inception được giải thích rõ ràng và tường tận tạo cảm tưởng áp đặt hơn là khơi gợi trí tưởng tượng của khán giả, một việc cần nên làm trong một phim mang đề tài giấc mơ. Tuy vậy, Inception cũng phần nào làm khán giả trăn trở về thế giới thực và ảo mộng thông qua một niềm tin bất diệt của Mel về một thế giới ảo mộng đáng vươn tới. Inception tuy phần lớn diễn ra trong mơ nhưng những hình ảnh của nó, dù siêu thực, đều rõ ràng mồn một như trong đời thực. Điều trớ trêu là cảnh Cobb gặp hai đứa con nhỏ của mình thì lại mờ ảo như trong giấc mơ. Có lẽ, ở khía cạnh này, Nolan có điểm chung với triết lý Phật giáo phương Đông: Cuộc đời chẳng qua là một giấc mộng dài mà con người không bao giờ tỉnh…