BLOGS / GAO
Thứ hai, 05/04/2010
Muốn kết hôn ?!
Năm tôi 15, 16 tuổi, tôi nghĩ mình sẽ không bao giờ kết hôn. Đối với một đứa trẻ như tôi lúc đó, kết hôn là một gánh nặng với rất nhiều trách nhiệm. Tôi cảm thấy nếu người ta lấy nhau, những nghĩa vụ và quyền lợi sẽ tranh nhau cắn xé tình yêu và làm cho nó chết đi. Khi đó, tôi cũng nghĩ, mình không cần có đàn ông. Tôi xem một bộ phim, có một phụ nữ thành đạt độc thân đã nói: Không có chồng thì nuôi chó. Không có chó mới buồn, chứ không có chồng có khi lại vui hơn. Lúc ấy, tôi đã rất thích “quan niệm đó”.
Năm tôi 18 tuổi, tôi vẫn chẳng thấy việc kết hôn là một điều gì quan trọng cả. Tôi thích có em bé nhưng không nghĩ rằng mình sẽ phải sinh con. Tôi nghĩ mình sẽ nhận con nuôi. Làm việc hết sức vì một tương lai mà ở nơi đó sự nghiệp tôi chói lọi, tôi thành đạt, có mọi thứ và không chồng.
Năm 19 tuổi, tôi vẫn không thấy kết hôn là một điều bắt buộc cho những mối quan hệ yêu đuơng. Nhưng tôi bắt đầu biết cần có đàn ông trong đời. Quan niệm không có đàn ông thì rất khó sống của tôi, bắt đầu hình thành từ đó. Đối với tình yêu tôi sẵn sàng làm một con chó, hoặc từ bỏ bất cứ thứ gì. Không phải vì tôi muốn lấy người đó, mà chỉ bởi vì với tôi tình yêu nó phải vậy. Sự nghiệp chẳng là gì cả, hơn tất thảy, tình yêu là lẽ sống của cuộc đời này. Chúng ta không cần phải đặt tên cho một mối quan hệ, ràng buộc nó với những ý niệm hôn nhân, chúng ta chỉ cần yêu nhau dạt dào là đủ.
Từ ngày tôi có suy nghĩ đó, bố mẹ tôi đưa cho tôi những cảnh báo đèn đỏ hết sức nghiêm túc và nhiệt tình. Bố tôi tỏ ra lo lắng và cho rằng, không cần đàn ông tôi vẫn có thể sống rất tốt. Bố tôi nhấn mạnh một người phụ nữ của thời đại này cần có sự nghiệp vững chắc. Tôi còn trẻ, tôi cần dồn sức và tập trung cho sự nghiệp đó. Đồng thời mẹ tôi cũng nhắc đi nhắc lại rằng, quá yêu một người đàn ông sẽ dẫn đến sự phụ thuộc tình cảm không đáng có. Điều đó, sẽ khiến tôi suy sụp và không tập trung được cho mục tiêu đáng có của đời mình. Đối với bố mẹ mình, tôi là một đứa con gái, có đủ khả năng tự lập, vững chãi và hạnh phúc ngay trong đơn độc.
Và bây giờ, khi đã 22 tuổi, khái niệm về hôn nhân của tôi đã hoàn toàn thay đổi, tôi cảm thấy thực sự cần một mái ấm. Tôi trở về nhà sau giờ làm việc, bận rộn với những công việc không tên, cô đơn với cảm giác không người thân yêu bên cạnh. Ước mơ làm vợ, làm mẹ của tôi, không biết tự bao giờ đã nảy nở hình thành.
Tôi bắt đầu muốn sống với người mình yêu, trong một căn nhà nho nhỏ, có cái bếp xinh xinh. Sáng dậy đón bình minh bằng nụ cười ngái ngủ của chồng mình. Chuẩn bị bữa sáng cho anh ấy và sống những ngày tháng hạnh phúc cho tới lúc có con và chăm lo cho chúng.
Tôi bắt đầu nghĩ về đám cưới, khát khao được làm cô dâu. Thật buồn cười là tôi nghĩ đến những điều đó quá nhiều. Nhiều tới nỗi bố mẹ tôi phát bực. Bố bắt đầu cảm thấy khó chịu khi tôi muốn kết hôn, mặc dù bố không hề cấm cản. Em trai tôi tỏ ra không hài lòng, nó luôn cho rằng khó có người đàn ông nào xứng đáng với chị gái nó. Chỉ có mẹ là bớt nhăn nhó hơn tất thảy, nhưng vẫn băn khoăn rằng, gia đình sẽ là sự cản trở cho tương lai của tôi.
Khi tôi nói có thể hy sinh mọi thứ vì người đàn ông mình yêu, sẵn sàng bỏ qua mọi điều để làm cho người mình yêu thương hạnh phúc, tôi không nhận được sự mỉm cười từ bất cứ ai. Ngược lại, mọi người đều trao cho tôi câu hỏi sững sờ: Tại sao phải vậy?
Dần dần, tôi trở nên khó hiểu với cuộc đời mình. Đối với tôi, chỉ có sống với người đàn ông mình yêu thương và yêu thương mình mới là điều hạnh phúc nhất thế giới.
Có thể sự đơn độc nơi phố xá xa xôi, đã khiến tôi trở nên khao khát một vòng tay và cảm thấy thèm cảm giác được chăm lo cho người khác. Trong lúc này, tôi thực sự rất muốn kết hôn và có con. Song, khi ta bồn chồn và mong muốn một thứ gì đó gấp gáp quá, nó sẽ khó lòng được như ý ta muốn.
Nếu ngày xưa, người phụ nữ thành đạt là ước mơ mà tôi hướng tới, thì bây giờ, đối với tôi, người phụ nữ thành đạt mà thiếu đi tổ ấm thì cũng chỉ như một người đàn bà thất bại đứng dưới đáy cô đơn của cuộc đời này mà thôi.
Năm tôi 18 tuổi, tôi vẫn chẳng thấy việc kết hôn là một điều gì quan trọng cả. Tôi thích có em bé nhưng không nghĩ rằng mình sẽ phải sinh con. Tôi nghĩ mình sẽ nhận con nuôi. Làm việc hết sức vì một tương lai mà ở nơi đó sự nghiệp tôi chói lọi, tôi thành đạt, có mọi thứ và không chồng.
Năm 19 tuổi, tôi vẫn không thấy kết hôn là một điều bắt buộc cho những mối quan hệ yêu đuơng. Nhưng tôi bắt đầu biết cần có đàn ông trong đời. Quan niệm không có đàn ông thì rất khó sống của tôi, bắt đầu hình thành từ đó. Đối với tình yêu tôi sẵn sàng làm một con chó, hoặc từ bỏ bất cứ thứ gì. Không phải vì tôi muốn lấy người đó, mà chỉ bởi vì với tôi tình yêu nó phải vậy. Sự nghiệp chẳng là gì cả, hơn tất thảy, tình yêu là lẽ sống của cuộc đời này. Chúng ta không cần phải đặt tên cho một mối quan hệ, ràng buộc nó với những ý niệm hôn nhân, chúng ta chỉ cần yêu nhau dạt dào là đủ.
Từ ngày tôi có suy nghĩ đó, bố mẹ tôi đưa cho tôi những cảnh báo đèn đỏ hết sức nghiêm túc và nhiệt tình. Bố tôi tỏ ra lo lắng và cho rằng, không cần đàn ông tôi vẫn có thể sống rất tốt. Bố tôi nhấn mạnh một người phụ nữ của thời đại này cần có sự nghiệp vững chắc. Tôi còn trẻ, tôi cần dồn sức và tập trung cho sự nghiệp đó. Đồng thời mẹ tôi cũng nhắc đi nhắc lại rằng, quá yêu một người đàn ông sẽ dẫn đến sự phụ thuộc tình cảm không đáng có. Điều đó, sẽ khiến tôi suy sụp và không tập trung được cho mục tiêu đáng có của đời mình. Đối với bố mẹ mình, tôi là một đứa con gái, có đủ khả năng tự lập, vững chãi và hạnh phúc ngay trong đơn độc.
Và bây giờ, khi đã 22 tuổi, khái niệm về hôn nhân của tôi đã hoàn toàn thay đổi, tôi cảm thấy thực sự cần một mái ấm. Tôi trở về nhà sau giờ làm việc, bận rộn với những công việc không tên, cô đơn với cảm giác không người thân yêu bên cạnh. Ước mơ làm vợ, làm mẹ của tôi, không biết tự bao giờ đã nảy nở hình thành.
Tôi bắt đầu muốn sống với người mình yêu, trong một căn nhà nho nhỏ, có cái bếp xinh xinh. Sáng dậy đón bình minh bằng nụ cười ngái ngủ của chồng mình. Chuẩn bị bữa sáng cho anh ấy và sống những ngày tháng hạnh phúc cho tới lúc có con và chăm lo cho chúng.
Tôi bắt đầu nghĩ về đám cưới, khát khao được làm cô dâu. Thật buồn cười là tôi nghĩ đến những điều đó quá nhiều. Nhiều tới nỗi bố mẹ tôi phát bực. Bố bắt đầu cảm thấy khó chịu khi tôi muốn kết hôn, mặc dù bố không hề cấm cản. Em trai tôi tỏ ra không hài lòng, nó luôn cho rằng khó có người đàn ông nào xứng đáng với chị gái nó. Chỉ có mẹ là bớt nhăn nhó hơn tất thảy, nhưng vẫn băn khoăn rằng, gia đình sẽ là sự cản trở cho tương lai của tôi.
Khi tôi nói có thể hy sinh mọi thứ vì người đàn ông mình yêu, sẵn sàng bỏ qua mọi điều để làm cho người mình yêu thương hạnh phúc, tôi không nhận được sự mỉm cười từ bất cứ ai. Ngược lại, mọi người đều trao cho tôi câu hỏi sững sờ: Tại sao phải vậy?
Dần dần, tôi trở nên khó hiểu với cuộc đời mình. Đối với tôi, chỉ có sống với người đàn ông mình yêu thương và yêu thương mình mới là điều hạnh phúc nhất thế giới.
Có thể sự đơn độc nơi phố xá xa xôi, đã khiến tôi trở nên khao khát một vòng tay và cảm thấy thèm cảm giác được chăm lo cho người khác. Trong lúc này, tôi thực sự rất muốn kết hôn và có con. Song, khi ta bồn chồn và mong muốn một thứ gì đó gấp gáp quá, nó sẽ khó lòng được như ý ta muốn.
Nếu ngày xưa, người phụ nữ thành đạt là ước mơ mà tôi hướng tới, thì bây giờ, đối với tôi, người phụ nữ thành đạt mà thiếu đi tổ ấm thì cũng chỉ như một người đàn bà thất bại đứng dưới đáy cô đơn của cuộc đời này mà thôi.

http://vuphuongthanh.wordpress.com/2010/04/05/mu%E1%BB%91n-k%E1%BA%BFt-hon/
các bài viết khác
08 Aug 2011
Điều ngọt ngào nhất trong cuộc sống của tôi… Đó là… khi tôi có họ
Điều ngọt...
09 Jul 2011
Ảnh ọt - Tâm sự lơ đơ
Cám...
12 Apr 2011
NHỮNG LỜI NGƯỜI CHA DẠY CON GÁI
Vô...
01 Nov 2010
[Truyện cực ngắn - Gào] Mất Chị ta gần như...
28 Sep 2010
♥ Tình yêu ♥
Tình yêu tự...
16 Sep 2010
Tổng hợp hình ảnh “Nhật ký son môi”
Họp báo...
06 Sep 2010
“NHẬT KÝ SON MÔI” VÀ SỰ KẾT TINH CỦA LỐI VIẾT “TỰ ĂN MÌNH” Thông cáo...
02 Sep 2010
Giọt nước mắt màu nâu Một người con...
22 Aug 2010
[Mắt xanh Mỏ đỏ] – Mở đầu: “Cái đó” của anh ta… rất nhỏ!
Cuối cùn...
17 Aug 2010
:) Khi chúng tôi...
16 Aug 2010
Cho em rời xa anh mãi nhé! Khi anh ấy không...
06 Aug 2010
Em à, em có đáng bị đối xử như thế không? Em à,
Em...
05 Aug 2010
Thở dài… Bởi vì em rất yêu...
01 Aug 2010
Đại học
Cách chúng...
27 Jul 2010
Chị xin lỗi em…
Em trai yêu quý...
25 Jul 2010
Tampon ( tiếp theo & hết :P )
Lần...
23 Jul 2010
Người cũ quay về Hôm qua, tôi gặp...
21 Jul 2010
Năn nỉ anh đấy, Yêu em đi!
Năn nỉ...
20 Jul 2010
Mẹ bảo con… Mẹ bảo con không...
18 Jul 2010
Update một vài trích đoạn và tóm tắt truyện “Nhật ký son môi”
Lần...
17 Jul 2010
Em xinh đẹp hơn!
Phải, facebook của...
16 Jul 2010
Single and available?
Gần hai năm nay,...
11 Jul 2010
Eclipse và tình yêu của tôi 1) Thứ bảy:
Đ&e...
10 Jul 2010
Sinh nhật 22 Cuối cùng cũng đã...
05 Jul 2010
[Truyện Ngắn – Gào] Mặc dù em muốn… yêu anh Ở một nơi tuyết...
04 Jul 2010
Con yêu gia đình mình!
Cám ơn mẹ...
04 Jul 2010
Câu chuyện tampon?
Sài Gòn...
02 Jul 2010
Có lẽ thế….
Sài Gòn...
01 Jul 2010
Viết???? Tôi đang viết một...
29 Jun 2010
Nào tôi có ước ao gì lớn lao đâu? Tôi rất...
27 Jun 2010
Tiền!
Có những lúc...
27 Jun 2010
Ngứa tay post hết ảnh lên! Ảnh của Gào...
22 Jun 2010
Có một ngày… Có một ngày...
22 Jun 2010
Tháng 6 Mưa mùa hạ, Sài...
21 Jun 2010
Tâm sự…
Hôm nay, một...
21 Jun 2010
À ừ, em độc thân… quen rồi…
Sáng...
17 Jun 2010
VAA Academy & Way2shine :x Họp báo ra mắt...
16 Jun 2010
Ok vậy đi! Tôi cảm thấy buồn...
15 Jun 2010
Em hận anh! Cứ nói rằng em...
12 Jun 2010
Tai bay vạ gió! Dear all,
Có lẽ...
08 Jun 2010
Chai sạn Từ “chai sạn”...
04 Jun 2010
Một chút luyến láy… Có một ngày...
02 Jun 2010
Tức cười như vậy đó! Tôi thực...
02 Jun 2010
Chẳng ai cả! Ta vẫn bước đi, cho...
27 May 2010
Buồn! Vậy đấy!
Hôm...
24 May 2010
Đàn ông cần gì? Anh cần gì?
My paint ♥...
21 May 2010
Sa ngã…
Làm việc ở Sài...
19 May 2010
VAA Academy – Tìm kiếm tài năng Giật mình...
17 May 2010
Không biết viết gì… Em tự hứa với lòng...
15 May 2010
Khối u trong não! Có một người đà...
14 May 2010
Tư cách nào mà tội nghiệp ai? Tư cách...
13 May 2010
Gửi chị! Chị à,
Nếu một...
12 May 2010
Just Message! Tôi cảm thấy mệt...
10 May 2010
Bởi vì… Em rất yêu Anh!
Hôm...
06 May 2010
Chung thủy một cách đa tình!
Tô...
04 May 2010
[Trích truyện - Gào ] Đánh ghen! Như đã...
03 May 2010
Đàn ông :x
Là một...
03 May 2010
Chị nhường anh ấy lại cho em!
Chào em...
03 May 2010
Cũ – Người cũ!
Tình yêu...
03 May 2010
Promise me you’ll try!
Hôm nay nghe...
28 Apr 2010
Bình thường trở lại? Em cứ tự hỏi mình,...
27 Apr 2010
Chấm hết! 7 năm quen biết nhau, 4...
27 Apr 2010
Ngẩng cao đầu, đứng vững! Em thân yêu,...
26 Apr 2010
Nếu em khóc, anh sẽ không quay lưng đi chứ?
Hôm...
26 Apr 2010
Vui thật không? Không thật vui!
Hồi...
22 Apr 2010
Nếu như anh cưới em… :) Hôm nay, em...
19 Apr 2010
Chỉ đơn giản là không vui Ngồi ở một...
16 Apr 2010
Giả vờ mạnh mẽ [Thơ] Này anh ơi,...
12 Apr 2010
Anh & Em – Mối quan hệ chưa kịp đặt tên :) Trước đây,...
12 Apr 2010
♥ Người phụ nữ thực sự yêu bạn ♥ Người phụ nữ...
08 Apr 2010
Lời tự thú của em: Em hay ghen cực kỳ í! :* :X Thư của một...
07 Apr 2010
Tính xấu của tôi :D Bố tôi có một...
05 Apr 2010
Still loving you… Sẽ chẳng bao giờ, em...
01 Apr 2010
Người yêu cũ :x Ngày tôi chia...
01 Apr 2010
Nói xấu đàn bà ơi, mình có quen nhau không anh? Kính thưa...
30 Mar 2010
Vợ tốt Vợ tôi mua một cuốn...

















