Quên mật khẩu?
Đăng ký!

 
 
 

BLOGS / GAO

Thứ ba, 27/04/2010

Ngẩng cao đầu, đứng vững!

Em thân yêu, chị và em, chúng ta đang sống… Một cách nào đó là cùng sống!


Thời gian gần đây, chị hầu như thất vọng với tất thảy mọi thứ. Sự ám ảnh này là một chu trình với bất cứ ai,kể cả giờ phút này đây, em đang vui vẻ tràn đầy, nhưng ngày mai biết đâu em vô tình bật khóc?

Chị biết, cuộc sống vô vàn điều khó nhọc nhảm nhí, khi chúng ta vô tình bị cưỡng bức vào những thứ ko phải thuộc về mình.

Đó là sự hãm hiếp tinh thần ghê gớm nhất.

Nếu một ngày, những bức thư dài em hỏi chị như hôm nay, rằng cuộc sống có những điều gì nên tránh… Chị sẽ trả lời em rằng, cứ đâm thẳng chẳng phải tránh né điều chi, vì ko có cái gì có thể làm ta đứng vững mãi… Rồi cũng phải ngã thôi em ạ. Rồi cũng phải khóc dù đã khóc rất nhiều, rồi vẫn phải yêu cho dù đã chán yêu nhiều lắm….

Em hiểu gì về thời giới này, 2 con mắt bé làm sao nhìn được cả đời dài rộng?

Này nhé, ngày trước, chị cảm thấy ca sĩ, nghệ sĩ, diễn viên là cả một thế giới xa vời, khó với. Ấy là khi chị còn bé, chị cũng có cái mong muốn “tầm thường” là được có ngày như họ. Trong con mắt trẻ nhỏ, sự nổi tiếng và vẻ đẹp hào nhoáng thật quá lớn lao. Chị ko hiểu sao, mọi người đều nghĩ chị ko có một tuổi thơ đầy ước muốn như thế? Thật buồn cười. Vì mọi người nhìn chị ngày hôm nay, với thái độ dửng dưng với đám nghệ sĩ qua đi qua lại. Họ cũng chả coi chị là cái thá gì, và tất nhiên, đối với chị, họ cũng chỉ là những đứa chả liên quan.

Vì sao em biết không? Tháng năm và những sự việc đi qua quá nhanh dậy cho người ta cách lớn nhanh hơn mình tưởng. Sự thật được hiện hữu rõ ràng trên mặt phẳng chứ chẳng phải những khối lập phương ảo tưởng nữa.

Khi chị biết nhận thức, chị cũng ko còn thích họ, chị cảm thấy mọi thứ cứ thật nhàm chán sau đủ thứ tô vẽ trước công chúng như vậy. Ấy nên, chị ko quan tâm nữa.

Có những thứ em bắt buộc phải nhìn và chấp nhận khi em lớn lên. Vấn đề là em sẵn sàng lao đi mà ko tránh né nó hay em ngồi rụp xuống và tìm chỗ trú khóc thầm.

Chị đã sống trong rất nhiều niềm kỳ vọng.

Của gia đình và của mẹ cha, và đã có những lúc chị phá vỡ nó. Bởi vì chị là chính chị, chị ko thể làm khác được. Chị ko là đạo diễn, cũng chẳng phải diễn viên để dựng nên một bộ phim ko thật cho cuộc đời mình.

Chị đã sống trong ngưỡng mộ.

Dù chị ko phải thần tượng như những ngôi sao nào đó. Nhưng chị cũng đã từng được ngượng mộ.

Thực sự thì chị ko tạo ra sự thần tượng ấy, nên chị ko có ý thức rằng phải giữ gìn những người yêu mến mình theo kiểu thần tượng giữ fan.

Và người ta, những kẻ ko quen, tự ngưỡng mộ và đương nhiên sụp đổ.

Họ đôi lúc thấy, chị ko giống như họ tưởng tượng và tô vẽ.

Họ cay cú, xỉa xói và chửi bới, họ khinh mỉa và nói rất nhiều.

Chị im lặng, ko phải bởi chị sai, mà bởi vì họ chỉ là những kẻ chả quen.

Vậy thì vì lẽ gì em lại muốn em giống chị?

Được như chị nghĩa là em cũng sẽ chịu ghen tức, tập thói quen im lặng khi bị người khác coi thường sao?

Chị ko sống ảo và càng ko mơ tưởng hão.

Em ạ, sống ở đời, đừng mong mình giống bất kỳ ai.!

Ở trên đời có lắm kẻ điêu ngoa, lắm kẻ bốc phét đến bốc mùi mà vẫn cười nói ha hả.

Họ ko đáng tin và cũng chẳng đáng để chúng ta đưa một cái nhìn khinh bỉ. Nhưng đa số họ vẫn ko bị ai miệt thị vì họ có vỏ bọc cho mình. Hoàn hảo!!!

Chị ko dậy em cách sống hoài nghi, nhưng chị khuyên em đừng vì lẽ gì mà quá tin bất kỳ ai cả.

Càng đừng bao giờ tin báo chí. Khi chị tiếp xúc và sống trong chính cái nghề này. Chị hiểu rõ công luận là công cụ của dối trá một cách hữu hiệu nhất.

Em sẽ còn thất vọng khi em trưởng thành, sẽ phải nghe nhiều triết lý và tập thói quen chọn lọc, một là học, hai là bỏ qua. Bài học của sự lựa chọn sai lầm sẽ đem đến cho em rất nhiều thành công mà em ko hề nghĩ tới.

Ai đó đã nói rằng tình yêu là một trò chơi, đừng nói rằng họ sai, và cũng ko ai dám nói rằng họ đúng. Nhưng nếu xét theo 1 khía cạnh nào đó, tình yêu chính là trò chơi mà ở đó có kẻ thắng người thua, em phải chiến đấu để có trái tim người thất trận.

Về tình yêu của chị, chẳng bao giờ lãng mạn, điều đó khiến chị khá buồn rầu, khi nhìn những kẻ xung quanh thi nhau làm nhau xúc động. Nhưng không em ạ, máu mỗi người một khác nhau, tim mỗi người một nỗi đau khác biệt nên hạnh phúc thì nên biết chọn lọc trong những phút giây buồn. Họ yêu lãng mạn em cũng đừng buồn vì tình yêu em khô khan, nhưng trong tận đáy khô khan em sẽ tìm ra thi vị.

Bạn bè hay kẻ thù cũng vậy thôi, em phải bình tĩnh chứ đừng nên sốc nổi.

Trong công việc hay học hành, một ngày nào đó, em bị ai đó chơi xỏ, em đừng có vội vã vồ vập 1 quyết định trả thù ko chín chắn.

Em có biết rằng, chị đã bị hạ nhục bao nhiêu lần, như kẻ ngu dốt đến bần thần trong tiếng cười hô hố, của chính bạn bè mình. Họ vô tình. Họ lãnh cảm. Họ đểu cáng. Đó là cuộc sống! Em phải biết chịu nhục, hiểu ko?

Chị bây giờ, khác chị ngày xưa. Em hôm nay cũng sẽ khác em của ngày mai nhiều lắm.

Chị chỉ muốn nói rằng, chị cũng bình thường, cũng đầy ước mơ, cũng sụp đổ và cũng trơ lì, nhưng vẫn bước đi, vì chị sống theo một chân lý… chân lý phát triển những vòng quay cuộc sống.

Em ko thể hiểu hết cuộc đời ngay khi em mở mắt. Và đến ngày nhắm mắt, em cũng chẳng thể hiểu hết chính đời mình.Thế nên, đừng cố đi tìm nhưng hoài vọng và lý giải mong manh. Em cứ sống như ngày nay em sống. Là em chứ chẳng phải là ai!

……………………..

Hôm nay chị rất ko vui. Nói là ko vui chứ thực ra là buồn, chị vừa bị người ta chơi khăm em gái ạ. Nhưng chị chẳng muốn nói là chị buồn, vì cái thứ mạt hạng đấy ko đáng để cho chị phải buồn em ạ.

Nó ư? Cũng chỉ đi lên từ cái sự ngu xuẩn nhất đời, may mắn được sống trong yêu thương bao bọc để rồi tha hoá. Nói như chó sủa, làm tình như lợn kêu, và sống như loài ăn xác thối, để tự hào rằng mình luôn chơi đẹp, trong khi suốt đời chơi bẩn Chính là nó!!!
Nó lấy đi của chị cái thứ chị cần ngay cả khi nó đã có thừa.

Em thấy sao?

Chị cũng bình thường thôi mà.

* Bị chơi đểu, chị cũng như người ta cay cú.
* Và bỗng chốc, như bất kỳ ai, chị đều có ham muốn trả thù.
* Cũng như cả thế gian gần như chị sẽ làm điều đó.

Chỉ là bằng cách nào và sớm hay muộn thôi.

Chị chẳng thể để người ta khinh rẻ mình, nhưng hôm nay chị nhịn nhục. Nếu bình thường như cách đây 2 năm, chị đã đứng dậy ném giày vào mặt nó mà nói rằng: “ĐCm con đĩ này, mày im ngay mõm lại”. Nhưng bây giờ đã ko phải là 2 năm về trước, đó hẳn là việc chị muốn làm, bởi 2 năm hay 10 năm thì tính cách chị vẫn không mấy thay đổi, vẫn một trạng thái muốn thể hiện khi bực tức hoặc bị tổn thương,nhưng chị đã ko làm như vậy. Vì chị đã lớn, giống như mai này em sẽ lớn. Muốn làm như thế, nhưng sẽ thể hiện theo cách khác em ơi, để cho đối thủ, nếm đủ mùi, nhục nhã nhiều hơn, thì ngay lúc ấy chúng ta sẽ im lặng cho dù đầy căm phẫn.

Chị chẳng thua kém, nhưng bây giờ cứ cho cái con thú đấy nó hú hý sung sướng với ý nghĩ tự kỷ như vậy đi.

Mất mát gì đâu. Nhục cũng đã từng, khinh cũng đã bị, dìm dập và vùi đập cũng đã trải qua. Ngại gì mà ko đầu trí hả em?

Em cũng thế cố lên, nghị lực để làm gì, xéo qua những loài ruồi bọ. Ta vẫn chính là ta!

Yêu thì yêu hết sức đi!Sống thì sống hết mình đi!

Hy sinh thì hy sinh đến chết đi!

Cuộc sống sẽ tặng em một nỗi đau hoàn hảo và 1 hạnh phúc đủ đầy, ngay cả khi ở đây và bây giờ em vẫn là vô nghĩa!
Buồn đi em, đừng tìm chị an ủi nữa, khóc đi em, đừng tìm chị than vãn nữa, tự tử đi em, chị biết em đek dám đâu! Thế thì sống đi nhé, ngẩng cao đầu, đứng vững!

 

Chia sẻ với:
|
|
|
More
 
các bài viết khác
09 Jul 2011 Ảnh ọt - Tâm sự lơ đơ   Cám...
01 Nov 2010 [Truyện cực ngắn - Gào] Mất Chị ta gần như...
28 Sep 2010 ♥ Tình yêu ♥  Tình yêu tự...
02 Sep 2010 Giọt nước mắt màu nâu Một người con...
17 Aug 2010 :) Khi chúng tôi...
16 Aug 2010 Cho em rời xa anh mãi nhé! Khi anh ấy không...
05 Aug 2010 Thở dài… Bởi vì em rất yêu...
01 Aug 2010 Đại học    Cách chúng...
27 Jul 2010 Chị xin lỗi em…  Em trai yêu quý...
25 Jul 2010 Tampon ( tiếp theo & hết :P )    Lần...
23 Jul 2010 Người cũ quay về Hôm qua, tôi gặp...
21 Jul 2010 Năn nỉ anh đấy, Yêu em đi!   Năn nỉ...
20 Jul 2010 Mẹ bảo con… Mẹ bảo con không...
17 Jul 2010 Em xinh đẹp hơn!  Phải, facebook của...
16 Jul 2010 Single and available?  Gần hai năm nay,...
11 Jul 2010 Eclipse và tình yêu của tôi 1) Thứ bảy: Đ&e...
10 Jul 2010 Sinh nhật 22 Cuối cùng cũng đã...
05 Jul 2010 [Truyện Ngắn – Gào] Mặc dù em muốn… yêu anh Ở một nơi tuyết...
04 Jul 2010 Con yêu gia đình mình!    Cám ơn mẹ...
04 Jul 2010 Câu chuyện tampon?    Sài Gòn...
02 Jul 2010 Có lẽ thế….  Sài Gòn...
01 Jul 2010 Viết???? Tôi đang viết một...
27 Jun 2010 Tiền!  Có những lúc...
27 Jun 2010 Ngứa tay post hết ảnh lên! Ảnh của Gào...
22 Jun 2010 Có một ngày… Có một ngày...
22 Jun 2010 Tháng 6 Mưa mùa hạ, Sài...
21 Jun 2010 Tâm sự…  Hôm nay, một...
21 Jun 2010 À ừ, em độc thân… quen rồi…    Sáng...
17 Jun 2010 VAA Academy & Way2shine :x Họp báo ra mắt...
16 Jun 2010 Ok vậy đi! Tôi cảm thấy buồn...
15 Jun 2010 Em hận anh! Cứ nói rằng em...
12 Jun 2010 Tai bay vạ gió! Dear all, Có lẽ...
08 Jun 2010 Chai sạn Từ “chai sạn”...
04 Jun 2010 Một chút luyến láy… Có một ngày...
02 Jun 2010 Tức cười như vậy đó! Tôi thực...
02 Jun 2010 Chẳng ai cả! Ta vẫn bước đi, cho...
27 May 2010 Buồn! Vậy đấy! Hôm...
24 May 2010 Đàn ông cần gì? Anh cần gì?  My paint ♥...
21 May 2010 Sa ngã…  Làm việc ở Sài...
19 May 2010 VAA Academy – Tìm kiếm tài năng Giật mình...
17 May 2010 Không biết viết gì… Em tự hứa với lòng...
15 May 2010 Khối u trong não! Có một người đà...
14 May 2010 Tư cách nào mà tội nghiệp ai? Tư cách...
13 May 2010 Gửi chị! Chị à, Nếu một...
12 May 2010 Just Message! Tôi cảm thấy mệt...
10 May 2010 Bởi vì… Em rất yêu Anh!    Hôm...
06 May 2010 Chung thủy một cách đa tình!     Tô...
04 May 2010 [Trích truyện - Gào ] Đánh ghen! Như đã...
03 May 2010 Đàn ông :x    Là một...
03 May 2010 Chị nhường anh ấy lại cho em!  Chào em...
03 May 2010 Cũ – Người cũ!    Tình yêu...
03 May 2010 Promise me you’ll try!    Hôm nay nghe...
28 Apr 2010 Bình thường trở lại? Em cứ tự hỏi mình,...
27 Apr 2010 Chấm hết! 7 năm quen biết nhau, 4...
26 Apr 2010 Vui thật không? Không thật vui!   Hồi...
22 Apr 2010 Nếu như anh cưới em… :) Hôm nay, em...