Quên mật khẩu?
Đăng ký!

 
 
 

BLOGS / GAO

Thứ tư, 16/06/2010

Ok vậy đi!

Tôi cảm thấy buồn nôn với những tin nhắn tình cảm. Cảm thấy nhàm chán với kiểu gọi điện thoại và những câu nói nhớ nhung. Tôi sợ người ta nói yêu mình, và thực sự muốn ói khi nghĩ tới những mối quan hệ nghiêm túc. Đó là cảm xúc thật của tôi, giờ tôi phải làm sao với nó?

Thực sự, tôi không thể! Ít nhất là trong thời gian này. Cho dù tôi sợ cô đơn và không muốn phải cô đơn. Nhưng nếu vết thương chưa lành thì ta có nên nhanh chóng đâm cho mình thêm vài nhát dao nữa không?

Tôi không mất niềm tin vào tình yêu. Tôi chỉ mất niềm tin vào bản thân mình trong tình yêu. Bởi vì tôi đã từng yêu rất nhiều. Nên giờ không biết làm thế nào để có thể yêu nhiều… xấp xỉ thế. Bởi vì tôi đã từ bỏ nhiều hơn thứ tôi có thể, nên giờ không biết có gì để mà hy sinh nữa không?

Thực sự thì, tôi vẫn khóc trong lòng. Đó là cảm giác mà nếu ai đó chưa từng trải qua sẽ chẳng tài nào hiểu nổi. Tôi có thể cảm nhận được nước mắt của tôi rơi mỗi ngày. Cái nhìn yếu đuối đắm đuối vào hạnh phúc đã bị vùi chôn trong quá khứ. Đó là một sự ảo tưởng mơ hồ, tạo nên thứ ảo giác lạ lùng về mọi thứ.

Điều gì đã khiến một cô gái như tôi, trở nên hờ hững với cuộc đời mình như vậy. Ít ra là trong chuyện tình cảm của bản thân mình. Thậm chí, tôi còn không nhìn ra hy vọng. Mọi thứ cứ như đã bị ai đó đốt cháy hay đâm chết, kiểu vậy. Tôi chỉ thấy làm việc là cách để quên đi những suy nghĩ này. Thế là tôi làm việc. Làm hoài, làm mãi, làm mải miết.

Lầm lì với những gì diễn ra xung quanh mình. Nếu đi đường, có ai đó đập gạch vào đầu tôi chảy máu, thì tôi cũng chỉ ôm vết thương đó mà đứng dậy và nói: “Ôi, đau thế!” rồi đi tiếp thôi. Tôi sẽ chẳng quan tâm nổi anh đã đánh mình và càng không để tâm lý do vì sao họ làm thế.

Thực sự, tôi hoàn toàn không có cảm xúc với những thứ xảy ra xung quanh mình, thậm chí với mình.

Mọi cảm xúc đã không còn sâu sắc nữa.

Cứ tưởng như giờ phút này, tôi chỉ là một hình nhân hay một cỗ máy vậy. Chạy đều khi đã được lập trình chuẩn cho ngần ấy công việc mà thôi.

Đôi khi… kẻ vô cảm như tôi, không biết mình đang sống hay là đã chết.

Thậm chí nụ cười cũng trở nên chẳng liên quan với tâm trạng nữa rồi!

Ok vậy đi!

Thời gian này, nhật ký này, sẽ chẳng có gì vui đâu! Bởi vì trong đầu tôi, trống rỗng!

http://vuphuongthanh.wordpress.com/2010/06/15/ok-v%E1%BA%ADy-di/

 

Chia sẻ với:
|
|
|
More
 
các bài viết khác
09 Jul 2011 Ảnh ọt - Tâm sự lơ đơ   Cám...
01 Nov 2010 [Truyện cực ngắn - Gào] Mất Chị ta gần như...
28 Sep 2010 ♥ Tình yêu ♥  Tình yêu tự...
02 Sep 2010 Giọt nước mắt màu nâu Một người con...
17 Aug 2010 :) Khi chúng tôi...
16 Aug 2010 Cho em rời xa anh mãi nhé! Khi anh ấy không...
05 Aug 2010 Thở dài… Bởi vì em rất yêu...
01 Aug 2010 Đại học    Cách chúng...
27 Jul 2010 Chị xin lỗi em…  Em trai yêu quý...
25 Jul 2010 Tampon ( tiếp theo & hết :P )    Lần...
23 Jul 2010 Người cũ quay về Hôm qua, tôi gặp...
21 Jul 2010 Năn nỉ anh đấy, Yêu em đi!   Năn nỉ...
20 Jul 2010 Mẹ bảo con… Mẹ bảo con không...
17 Jul 2010 Em xinh đẹp hơn!  Phải, facebook của...
16 Jul 2010 Single and available?  Gần hai năm nay,...
11 Jul 2010 Eclipse và tình yêu của tôi 1) Thứ bảy: Đ&e...
10 Jul 2010 Sinh nhật 22 Cuối cùng cũng đã...
05 Jul 2010 [Truyện Ngắn – Gào] Mặc dù em muốn… yêu anh Ở một nơi tuyết...
04 Jul 2010 Con yêu gia đình mình!    Cám ơn mẹ...
04 Jul 2010 Câu chuyện tampon?    Sài Gòn...
02 Jul 2010 Có lẽ thế….  Sài Gòn...
01 Jul 2010 Viết???? Tôi đang viết một...
27 Jun 2010 Tiền!  Có những lúc...
27 Jun 2010 Ngứa tay post hết ảnh lên! Ảnh của Gào...
22 Jun 2010 Có một ngày… Có một ngày...
22 Jun 2010 Tháng 6 Mưa mùa hạ, Sài...
21 Jun 2010 Tâm sự…  Hôm nay, một...
21 Jun 2010 À ừ, em độc thân… quen rồi…    Sáng...
17 Jun 2010 VAA Academy & Way2shine :x Họp báo ra mắt...
15 Jun 2010 Em hận anh! Cứ nói rằng em...
12 Jun 2010 Tai bay vạ gió! Dear all, Có lẽ...